BKJHn6vhbC6

 

CHƯƠNG 12 (tiếp)

 

Bóng tối dần chuyển dịch khỏi chính nó và ánh sáng xâm chiếm nó và chinh phục nó. Cả phòng sinh hoạt chung trống không và yên lặng ngoại trừ tôi. Tôi đứng lên và tôi muốn hít thở thật sâu và hít thở mà không có giới hạn nào và tôi đi về phía cánh cửa và tôi mở nó ra và tôi bước ra ngoài. Tôi bước về phía cái hồ được bao phủ bởi một màn sương lạnh lẽo sinh ra từ sự khác biệt giữa bên trong và bên ngoài. Làn sương lượn lờ phía trên mặt nước trong suốt tĩnh lặng tối om, bay lên mà không hề bay lên, thay đổi hình dạng nhưng vẫn vẹn nguyên như vậy. Tôi thích làn sương và tôi muốn hít nó vào và khiến cho nó trở thành tôi. Tôi muốn uống lấy nó và được lấp đầy. Tôi muốn nuốt trọn nó và để nó chiếm lấy tôi. Có lẽ tôi nên trở thành sương mù. Hãy biến tôi thành thứ mà tôi nên trở thành.

Tôi ngồi xuống chiếc ghế ở chính giữa. Nó khiến chân và lưng tôi lạnh buốt, nhưng cái lạnh là một sự đối xứng với cà phê và thuốc lá và đêm tối. Tôi nhìn bất động vào mặt hồ cho tới khi một con chim lao xuống và bay vụt qua như băng ở phương bắc trôi dạt về phía nam. Nó bay lên và ra khỏi làn sương và nó tìm thấy một cái cây và nó đậu xuống quay lại không phải vì nhìn tôi mà là nhìn vào thứ mà nó tìm kiếm. Nó không có ở đó lúc này hoặc một lần nữa vì thế nó ở lại con chim ở lại trên cành cây cứng cỏi và thật. Nhìn, tìm kiếm, chờ đợi. Nó đứng đó bất động và rất thật.

Có tiếng động phía sau tôi và tôi quay về phía phát ra tiếng ồn. Có một hình dáng hiện lên từ sự phản chiếu của cánh cửa kính. Hình dáng ấy gói gọn lại trong các lớp vải bông và ni-lông màu xanh sáng và đeo kính và đội mũ. Hình dáng ấy đóng cửa lại và nhìn thấy tôi và tiến về phía tôi từng bước một có chủ đích qua màn sương dày đặc. Tôi không muốn điều đó, cái hình dáng ấy hay bất cứ điều gì mà nó mang lại, vì thế tôi quay đi và tôi nhìn qua mặt hồ, bất động và mạnh mẽ. Con chim vẫn còn ở đó. Nhìn, tìm kiếm, chờ đợi. Yên tĩnh và thật.

Bước chân tiến tới gần hơn và tôi có thể nhìn thấy lớp vải bông và ni-lông nơi khóe mắt. Tôi lờ đi, nhưng có tiếng nói vang lên. 

Này, nhóc.

Tôi biết giọng nói đó. 

Chào, Leonard.

Ông đứng trước mặt tôi.

Ta ngồi xuống được không?

Tôi nhìn vào màn sương.

Đấy không phải là ghế của tôi. 

Ông bật cười và ngồi xuống.

Sao dậy sớm thế?

Tôi nhìn vào màn sương.

Tôi không ngủ được.

Về những việc khác.

Những việc khác là cái gì thế?

Tôi sẽ không nói về chúng đâu. 

Cậu có chắc không? 

Vâng, chắc chắn.

Leonard đứng dậy.

Đi dạo thôi nào. 

Tôi ngồi yên trên ghế.

Không, cảm ơn.

Thôi mà.

Không.

Tại sao.

Tôi ngước lên.

Tôi không biết là tôi có nên bị bắt gặp cùng chú trong cái bộ đồ nỉ ấy không.

Ông nhìn lại mình rồi quay sang nhìn tôi.

Đồ nỉ thì có làm sao?

Nó được làm từ gì thế?

Ông xoa lên mặt vải, mỉm cười. Hợp chất sợi tơ nhân tạo/ni-lông/xa-tanh.

Tôi bật cười.

Đấy là vấn đề đầu tiên của nó.

Thế vấn đề thứ hai là gì?

Chú đeo một cái đồng hồ bằng vàng.

Ta thích cái đồng hồ này lắm.

Và cặp kính ngớ ngẩn của chú.

Của Gucci đấy nhé.

Tôi chẳng bận tâm chúng là gì, chúng thật ngớ ngẩn.

Ông tháo chúng ra, nhìn vào chúng, nhét vào túi áo.

Thế này thì sao?

Đỡ hơn rồi.

Ông mỉm cười, chỉ về phía cánh rừng.

Đi dạo thôi nào, nhóc.

Tôi đứng dậy và chúng tôi bắt đầu bước đi và chúng tôi tìm thấy một con đường mòn cắt qua cánh rừng. Leonard hỏi tôi ra sao rồi và tôi bảo với ông rằng tôi ổn. Ông hỏi lại và tôi lại trả lời ông rằng tôi ổn. Ông hỏi tôi lại lần nữa và tôi bảo ông rằng mẹ kiếp tôi ổn và ông bảo tôi rằng ổn là một câu trả lời không đủ tốt và ông muốn biết tôi thực sự cảm thấy ra sao. Tôi nói rằng tôi không biết. Ông hỏi tôi rằng như thế nghĩa là làm sao và tôi bảo ông rằng tôi không biết tôi cảm thấy ra sao đôi khi tôi thấy tốt và đôi khi tôi thấy kém xa kém xa so với tốt. Ông nói rằng nếu như đó là những gì mà tôi cảm thấy vậy thì tôi đang làm tốt lắm và tôi nên duy trì như vậy và cuộc đời tôi sẽ tốt lên mọi thứ sẽ tốt hơn và tôi cười ông. Ông hỏi tôi rằng tại sao tôi lại cười và tôi trả lời rằng tôi cười là bởi vì tôi không nghĩ rằng ông với tư cách là một kẻ nghiện ma túy và một người bạn cùng trung tâm cai nghiện và một kẻ gây rối ở cấp bậc một của bất kỳ vấn đề gì lại cho tôi lời khuyên như thế cả. Ông cười và nói rằng hãy tìm một chỗ ngồi xuống đã, nhóc. Ta có chuyện này để kể cho mi nghe. Chúng tôi bước đi cho tới khi tìm thấy một cái ghế băng trông như thể nó được tạc ra từ một khúc gỗ duy nhất. Các cạnh của nó xù xì, bề mặt của nó lồi lõm và giống như những chiếc ghế băng khác vào thời điểm này trong ngày, nó thật lạnh lẽo. Mặt trời bắt đầu lên cao và những tia sáng màu vàng và trắng xua đi lớp sương mù. Những mảng băng màu xám nổi trôi dịch chuyển và vỡ ra, tiếng vỡ vụn giống như tiếng súng nổ, và những trụ băng gắn trên những cành sồi và thông tan ra, tan chảy và hòa vào lớp băng phủ bên dưới. Dù tôi ăn mặc phong phanh, tôi vẫn thấy ấm. Con tim tôi đang đập và tôi đang sống và tôi thấy ấm.

Leonard nhìn qua mặt hồ. Ông bình tĩnh hơn bất cứ khi nào tôi trông thấy ông, cái khía cạnh bạo lực, kiểm soát và sức mạnh mà ông mang theo đã biến mất. Bàn tay ông đặt trên đùi, hơi thở ông thật sâu và chậm và đôi mắt ông tập trung vào điều gì đó xa xa, dù cho chúng không thật sự nhìn vào đó. Đôi mắt ông đang nhìn vào trong, xem xét, nhớ lại, luận ra việc phải kể câu chuyện như thế nào. Không hề chuyển động, ông bắt đầu kể. Ta đã kể với cậu về việc cha ta mất như thế nào rồi nhỉ. Ông bị một chiếc xe tải đâm phải và mất mạng. Trước khi chết, khi ông nằm trên giường bệnh, ông nắm lấy tay ta và ông bảo với ta rằng điều duy nhất mà ông mong đợi ở ta là vào một ngày nào đó ta đủ thành công để có thể chơi tại sân golf mà ông từng cắt cỏ trong suốt mười lăm năm với tư cách là một trong những thành viên ở đó. Ta hứa với ông rằng một ngày nào đó ta sẽ làm như vậy. Leonard hít thở thật sâu.

Ta cũng từng kể cho cậu nghe việc mẹ ta mất ra sao và việc Michelangelo và Geena đã nhận nuôi và nuôi dưỡng ta như con ruột họ như thế nào. Bên cạnh việc nuôi dưỡng ta, Michelangelo còn đưa ta vào công cuộc kinh doanh của ông ấy nữa. Đó là gì thì cậu không cần biết. Điều quan trọng là ông ấy đã dạy ta cách làm điều đó và đưa ta vào trong thế giới đó. Ta đảm nhiệm các chi tiết thay cho ông và ông thì trông chừng và bảo vệ cho ta. Một cơ hội xuất hiện với việc Michelangelo và Geena chuyển tới Las Vegas. Họ đón nhận nó và ta đi cùng với họ. Chúng ta đã làm rất tốt, rất nhanh chóng. Khi mà Vegas phát triển và lớn mạnh, thì chúng ta cũng vậy. Chúng ta có tiền, nhà cửa, xe cộ, bất kỳ thứ gì mà chúng ta muốn. Tất cả đều ở đó, mọi thứ mà chúng ta từng mong muốn.

Leonard ngừng nói, nhìn xuống mặt đất. Ông hít vào một hơi thật sâu, nhìn lên. Rồi Geena bị ung thư. Đó là chứng ung thư tồi tệ, ung thư xương, và nó cướp đi bà ấy thật chóng vánh và tàn khốc. Trong vòng ba tháng và bà từ một người phụ nữ xinh đẹp trên thế giới này trở thành một bộ xương khô, và khi nó giết chết bà, nó cũng giết cả ta và Michelangelo nữa. Ông lắc đầu, nhìn vào mặt hồ.

Mọi thứ không còn như trước nữa. Michelangelo mất hứng thú với công việc kinh doanh của chúng ta và chuyển nó sang tay ta. Ta không còn gặp ông nhiều sau đó nữa. Ta nghĩ rằng chúng ta chỉ nhắc nhau nhớ về điều mà chúng ta đã mất. Đó là những năm tháng tuyệt vọng kinh khủng. Cả hai chúng ta đều bắt đầu uống nhiều hơn và xài nhiều cocaine hơn, nhưng Michelangelo đã hoàn toàn mất kiểm soát.

Một ngày kia khi ta cần tới gặp ông ấy, nói với ông ấy về một việc, vì vậy ta tới nhà ông ấy. Ta đã không tới đó nhiều tháng, và khi ta bước vào ngôi nhà, ta cảm thấy buồn nôn. Có những mảnh gương đựng đầy cocaine trên bàn, những chai rượu ở khắp mọi nơi, rác chất thành đống ở mọi căn phòng, và những ả tóc vàng với bộ ngực bơm căng phồng nằm ngủ trên tràng kỷ và nằm ườn ra bên bể bơi. Ta đi tới phòng ông ấy và ông ấy đang ngồi ở đó với vài con bé trẻ măng và hàng đống thuốc. Ta bảo lũ con gái biến đi và ta dắt ông ấy tới bể bơi. Ta dìu ông ấy ngồi xuống và nhìn vào mắt ông ấy và ta nói Mikey, cha nên cảm thấy xấu hổ về bản thân mình mới phải. Cha nên thấy xấu hổ vì cái cách mà cha đang sống và xấu hổ vì cha đã báng bổ ký ức về vợ mình. Geena mong muốn điều tốt hơn dành cho cha, và nếu như bây giờ bà đang ở trên Thiên đàng mà nhìn cha, thì bà sẽ khóc vì đau khổ mất. Ông chỉ quay đi và rời khỏi nhà. Ta không biết ông đã đi đâu, không hề nghe được tin tức gì từ ông cả, vì thế ta bắt đầu than khóc vì ông. Sự than khóc của ta cũng giống hệt như ông vậy. Ta uống quá nhiều rượu, ta xài quá nhiều ma túy và ta làm rất nhiều việc ngu ngốc. 

Khoảng một năm sau đó, khi ta đang ngủ trên giường ta nghe thấy có ai đó ở trong nhà mình. Ta vẫn luôn giữ một khẩu súng ở dưới gối, vì thế ta cầm lấy nó và đi quanh nhà.

Ta nghe thấy tiếng có ai đó ở trong phòng bếp và ta bước vào và Michelangelo ở đó, gầy hơn trước hai mươi cân, nhìn đẹp đẽ và khỏe khoắn hơn bao giờ hết. Ông nhìn ta và ông hỏi rằng tại sao tủ lạnh lại trống không thế này.   

Ta ôm lấy ông và ta hỏi ông đã đi đâu và ông nói rằng ông đã đến đây, cái trung tâm cai nghiện này, nơi mà cậu và ta đang ở đây lúc này. Ông nói với ta rằng khi ông rời khỏi nhà mình vào ngày hôm đó, ông dự định sẽ lái xe vào hoang mạc và lấy súng nổ banh đầu mình ra, nhưng khi ông tới đó, ông không thể làm được điều ấy. Ông quyết định rằng nếu như ông có chết, ông muốn chết theo cái cách mà ông sống đời mình trọn vẹn nhất, cùng với lòng tự trọng và danh dự. Ông đã từng nghe nói tới nơi này và quyết định rằng ông sẽ đến đây. Ông mang theo một tấm bản đồ và lái tới đây từ Vegas và ở lại cho tới khi ông cảm thấy tốt hơn. Rồi ông lên xe và lái vòng quanh trong vòng vài tháng, nhìn Nhà Trắng và Key West[1] và phố Bourbon[2] và Alaska. Ông nhìn thấy mọi thứ mà ông vẫn luôn mong được nhìn thấy mà chưa có cơ hội.

Ông trở về nhà để nói với ta rằng ông sẽ rửa tay gác kiếm và rằng ông muốn ta tới đây. Ông nói rằng nơi này đã thay đổi cuộc đời của ông. Ông nói rằng tỉnh táo là việc khó khăn nhất mà ông từng thực hiện, nhưng sau việc kết hôn và dành trọn cuộc đời bên Geena, thì đó là việc tốt nhất mà ông từng làm. Ông muốn ta làm điều đó, ông nói rằng ông sẽ không rời đi hoặc sẽ chết cho tới khi ta làm thế.  

Chúng ta dành cả ngày để chơi golf và nói về nơi này. Ông nói rằng khi ông mới tới đây lần đầu, ông nghĩ rằng mình đã phạm phải sai lầm lớn. Ông nghĩ đến việc rời đi, nhưng đã không làm vậy. Vài ngày sau đó ông cảm thấy khá hơn và ông biết có gì đó đang tiến triển. Một tháng sau ông biết rằng mình sẽ ổn. Vẫn có những lúc tồi tệ và khó khăn và có những khi ông không nghĩ rằng mình sẽ vượt qua được, nhưng vào những khi đó ông cứ tiếp tục kiên trì. Ông kiên trì và níu kéo vào tất cả những gì ông có cho tới khi điều tốt đẹp quay trở lại. Khi mà cuối cùng ông cũng sẵn sàng rời khỏi, ông nói rằng ông biết mình sẽ không bao giờ uống hay dùng thuốc nữa, ông nói rằng ông bước ra khỏi đây đầy hạnh phúc và tự hào.

Trong vài ngày tiếp theo chúng ta nói nhiều hơn về tác động mà nơi này có đối với ông, và chúng ta nói nhiều hơn về việc ta tới nơi này. Khoảng một tuần sau đó, ông tới nhà ta và đón ta và nói với ta rằng ông sẽ đưa ta đi ăn tại nhà hàng yêu thích của ta. Ta không biết ông làm thế mà không để cho ta biết như thế nào, nhưng ông đã sắp xếp một bữa tối hoành tráng với sự có mặt của tất cả những người bạn cũ của chúng ta tới từ New York. Khi chúng ta bước vào, mọi người đều đang đợi chúng ta. Chúng ta ăn, uống, hít cocaine. Michelangelo bảo ta rằng ông sẽ đưa ta lên máy bay vào ngày hôm sau, và ta sẽ thực sự đi cai nghiện. Vài tiếng sau đó, ông bảo ta rằng ông sẽ về nhà. Ông nói rằng ông cảm thấy không ổn lắm khi dành cả tối với quá nhiều rượu và quá nhiều thuốc. Ông ôm ta và nói rằng ông sẽ đón ta vào buổi trưa để đưa ta đến sân bay. Ta ôm lại ông và nói với ông rằng ta sẽ chuẩn bị sẵn sàng và ta sẽ khiến ông tự hào. Leonard hít vào một hơi thật sâu.

Ông quay đi và bước đi, hướng về phía người phục vụ. Ta nhìn ông từ cánh cửa khi ông đợi xe của mình, mong rằng ông quay lại để ta có thể vẫy tay chào ông. Khi ông đứng đó, một một chiếc Lincoln Dulled D tiến tới và cửa xe kéo xuống. Ta biết điều gì sẽ xảy ra, và ta cố gắng hét lên, nhưng trước khi ta có thể nói được lời nào, những cái nòng súng chìa ra. Chúng bắt đầu nã đạn. Bắt đầu nã những viên đạn khốn kiếp.

Michelangelo ngã xuống ngay tức thì, và ngay cả khi ông đã ngã xuống, những khẩu súng khốn kiếp kia vẫn cứ nã đạn. Khi ta tới được chỗ ông, ông đã không thể cứu nổi, bị bắn mười sáu phát, hai phát ở ngực, bốn phát vào bụng, còn lại là vào chân và tay. Mọi người chạy trốn từ khắp mọi nơi, máu ở khắp nơi, và ông không thể cứu được, bị bắn mười sáu phát bởi những thằng khốn hèn hạ trốn trong xe. Giọn Leonard vỡ ra và nước mắt bắt đầu lăn trên má ông. Ta ôm lấy ông khi ông chảy máu. Chỉ ôm lấy ông và nói với ông rằng ta yêu ông nhường nào. Ông vẫn còn có ý thức và ông vẫn có thể nói, nhưng ông biết rằng ông xong đời rồi. Ngay trước khi ông ra đi, ông nâng một bàn tay vấy máu lên và ông chạm vào má ta. Ông nhìn vào mắt ta và ông nói rằng, hãy sống trong danh dự và với lòng tự trọng, trân trọng những kỷ niệm về cha mẹ mình. Ta muốn con hãy đăng ký cuộc thi golf vì người cha đầu tiên của con và chơi nó với tư cách là những hội viên ở đó, và ta muốn con sống tỉnh táo và sống tự do. Hãy làm điều đó vì ta, Leonard. Hãy sống tỉnh táo và tự do. Việc ấy sẽ thật khó khăn và đáng sợ và khủng khiếp, nhưng nếu như con đủ kiên nhẫn, con sẽ không sao cả. Chỉ cần con kiên nhẫn. Và rồi ông mất, ngay trong vòng tay ta, bị bắn hạ như một con chó. Ông chết trong vòng tay ta.

Leonard suy sụp và bắt đầu khóc. Đó là một tiếng khóc lớn run rẩy thổn thức vỡ vụn, tiếng khóc phát ra từ vết thương sẽ chẳng bao giờ lành. Tôi để ông khóc, để ông ở lại với những hồi ức và mất mát và đau đớn của riêng mình. Tôi có thể mang đến cho ông niềm an ủi, nhưng điều ấy chẳng nghĩa lý gì. Những vết thương không thể lành lại chỉ có thể than khóc một mình mà thôi.   

Ông lấy lại bình tĩnh và đi kèm với nó là nét bạo lực, sự kiểm soát, và quyền lực. Ông nhìn qua mặt hồ vào đám sương mù đang dần tan biến và lớp băng vỡ vụn, nhưng với hình ảnh của cái chết chôn chặt trong tâm trí ông. Ta đã không lên máy bay vào ngày hôm sau hay bất kỳ một ngày nào trong suốt một thời gian dài. Ta chôn cất Michelangelo bên cạnh Geena và ta than khóc bên mộ phần của họ giống như ta vừa khóc vào giây phút vừa rồi và giống như ta than khóc bất kỳ khi nào ta nghĩ về họ. Rồi ta dành cả một tuần tự nhốt mình trong nhà và tự dày vò bản thân quá mức chịu đựng của mình. Khi ta xuất hiện lại trong tuần đó, điều duy nhất hiện lên trong tâm trí ta là sự báo thù. Ta dành cả năm tiếp theo để lần ra những kẻ khốn kiếp chịu trách nhiệm trước cuộc ám sát Michelangelo. Rồi ta tìm ra những thằng khốn đứng sau đó, và rồi ta tìm ra những thằng khốn mà những thằng khốn ấy làm việc cho. Những gì ta thực hiện với chúng không đáng để kể ra, nhưng ta sẽ nói với cậu rằng ta không hề mang đến cho chúng sự thích thú mà những người yêu thương chúng có thể mang lại khi ta tắt những cái đèn khốn kiếp ở nhà chúng. Ta dành ra một năm sau đó để uống và chơi thuốc và cố gắng ghi danh vào cái giải golf chết tiệt ở Westchester ấy. Ta không làm được điều đó, vì thế ta quyết định nghỉ ngơi đôi chút và đến đây, suy nghĩ ở trong đầu ta khi ấy là nếu như ta không thể khiến người cha đầu tiên của ta tự hào, vậy thì ta sẽ làm vì người cha thứ hai. Việc đến đây và làm điều này thật vô cùng khó khăn, khó hơn nhiều so với tưởng tượng của ta. Khi ta tới đây ta gần như là một kẻ vứt đi khốn kiếp. Không tệ như cậu đâu, nhưng cũng đủ tệ rồi. Mọi giây trôi qua đều là một địa ngục khổ ải.

Giờ thì mọi chuyện dễ dàng hơn rồi, nhưng vẫn khủng khiếp lắm, và vẫn còn rất nhiều những thời điểm tồi tệ hơn là tốt đẹp và những cảm giác tồi tệ hơn là cảm giác tốt đẹp. Ta không biết ta nghĩ gì về Đấng quyền năng tối cao và Chương trình mười hai bước và tất cả những gì mà họ nói đến ở nơi này, nhưng mà ta biết rằng khi sự việc trở nên khó khăn, và khi ta không nghĩ rằng ta có thể cố gắng thêm một giây phút nào nữa, nếu như ta chỉ cố bám víu, bám víu thật chặt vào mọi điều mà ta có, thì những điều tồi tệ sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Ông già đã đúng, giống như mọi điều khác mà ông ấy vẫn luôn nhận định đúng, và ông ấy đã nói sự thật trong những lời trân trối của mình. Chỉ cần tiếp tục bám víu thôi. Chỉ cần tiếp tục duy trì mà thôi.

Leonard quay sang và ông nhìn tôi. Tôi nhìn lại ông. 

Ta kể cho cậu nghe câu chuyện này vì một vài lý do. Điều quan trọng nhất là khi mà cậu cảm thấy tồi tệ, hay khi cậu không nghĩ rằng cậu có thể làm điều này thêm được nữa, chỉ cần tiếp tục kiên trì, và sớm hay muộn, sự việc sẽ trở nên tốt đẹp hơn. Chúng tôi nhìn nhau.

Như ta đã nói, nhóc ạ, cậu bước ra khỏi đây, và ta sẽ cho người đem cậu trở về. Bất kể có là bao nhiêu lần đi chăng nữa, ta cũng sẽ lôi cái xác cậu về cho bằng được. Cậu cứ việc mà thử xem liệu ta nói có đúng hay không nếu cậu muốn, nhưng ta đề nghị là không nên làm vậy. Sẽ thông minh hơn cả nghe theo lời khuyên của ta. Ta có thể là kẻ nghiện ma túy và là một bệnh nhân ở đây và là kẻ phá hỏng mọi thứ, nhưng ta đã cho cậu một lời khuyên hữu ích. Hãy thông minh lên, hãy mạnh mẽ lên, hãy kiêu hãnh lên, hãy sống đầy tự hào và tự trọng, và hãy kiên trì. Chúng tôi nhìn vào mắt nhau. Tôi lắng nghe ông và tôn trọng ông và tôn trọng những điều ông nói. Chúng thật đúng. Chúng đến từ nơi chốn của kinh nghiệm và cảm nhận. Tôi tin vào những điều đó. Sự thật, trải nghiệm và cảm nhận. Tôi có thể tin vào chúng.   

Chỉ cần kiên trì thôi. Cậu nghĩ rằng cậu có thể làm được điều đó chứ?

Tôi gật đầu.

Vâng, tôi có thể làm được.

Ông mỉm cười.

Cậu sẽ phải đấu lại ta đấy nhá.

Tôi lắc đầu.

Không, tôi sẽ không đấu lại chú đâu.

Rồi cậu sẽ khá hơn, nhóc ạ.

Tôi cười khúc khích. Tôi quay lại và nhìn vào mặt hồ. Sương mù đã ta đi và lớp băng cũng tan biến, những giọt băng tan chảy rỏ xuống thật mau và nặng trĩu. Mặt trời đã lên cao và bầu trời không một gợn mây mang một màu xanh trong vắt. Tôi sẽ uống lấy bầu trời này nếu như mà tôi có thể, nốc cạn nó và nhảy múa vì nó và để cho nó lấp đầy tôi và trở thành tôi. Tôi sẽ khá lên. Trống không và trong vắt và nhẹ tênh và xanh biếc. Tôi sẽ khá lên. Leonard lên tiếng.

Đến giờ ăn sáng rồi.

Vâng.

Leonard đứng dậy. Tôi ngước lên nhìn ông.

Cảm ơn chú, Leonard.

Ông mỉm cười.

Có gì đâu, nhóc.

Tôi đứng dậy. Tôi nghĩ đến việc nói một điều gì đó khác, nhưng tôi không biết các từ ngữ để diễn tả sự biết ơn mạnh mẽ, đơn giản và sâu sắc mà tôi cảm thấy được vào lúc này. Tôi vươn người tới và choàng tay qua người Leonard và ôm lấy ông. Tôi không biết các từ ngữ, vì thế tôi để cho hành động của mình lên tiếng. Sự biết ơn mạnh mẽ, giản đơn và sâu sắc. Hành động nói lên điều đó.  

Chúng tôi tách nhau ra và chúng tôi bắt đầu quay vào nhà. Khi chúng tôi đi dọc con đường mòn, chúng tôi chạm mặt với những bệnh nhân khác và chúng tôi chào họ hoặc gật đầu với họ hoặc trao đổi một lời nhận xét lịch sự ngắn gọn với họ. Hầu hết bọn họ đều có vẻ như đi bộ để vận động và hầu hết đều có vẻ như biết họ đang đi đâu. Một số người chỉ đi để mà đi. Một số nhìn như thể bị lạc lối.

Chúng tôi bước vào nhà ăn và chúng tôi lấy khay thức ăn và chúng tôi lấy thức ăn và chúng tôi ngồi xuống bàn cùng với Matty và Ed và Ted và Miles và một người đàn ông có tên là Bobby. Bobby, người thấp và béo và có làn da hồng hào và mái tóc đỏ của người Ireland, có một đĩa thức ăn lớn ở trước mặt mình. Giữa những cái nhai nhồm nhoàm với món trứng, anh ta kể các câu chuyện. Matty và Ed và Ted tiếp chuyện anh ta, Miles ngồi đó và yên lặng lắng nghe.

Anh ta không nhận ra chúng tôi khi chúng tôi gia nhập cùng họ. Anh ta không ngừng ăn và nói, cái nọng béo ú của anh ta không ngừng rung rinh. Anh ta kể câu chuyện về vài tên cướp nào đó mà anh ta biết ở Brooklyn, nói rằng anh ta quản lý tiền của chúng thông qua những cuộc đầu tư vào thị trường chứng khoán và bọn chúng cho anh ta ma túy và đàn bà và bất kỳ thứ gì anh ta muốn. Khi anh ta nói về số lượng ma túy, Matty bật cười và nói rằng anh ta nên đòi nhiều thêm nữa. Bobby sau đó sửa lại lời mình nói và nói rằng anh ta thực ra đã có được nhiều hơn. Khi anh ta nói về đàn bà, Ed bảo anh ta rằng bốn em trong một lúc thì cũng chẳng nhiều nhặn gì và Bobby nói rằng lần tới anh ta sẽ đòi tám. Anh ta nói đến ma túy đá và số lượng anh ta đã hít Ted hỏi anh ta rằng nó có cảm giác ra sao, vì anh vẫn luôn muốn thử nó. Bobby trả lời nó thật sự giống như cần loại mạnh vậy. Thực ra, không phải như vậy. Ted cười vào mặt anh ta, giả vờ như thể rất kinh ngạc và lấy làm ấn tượng.

Leonard ngồi một bên cẩn thận quan sát và yên lặng lắng nghe. Thỉnh thoảng Leonard hỏi Bobby những câu hỏi về những người mà anh ta nói rằng có quen biết và làm thế nào mà anh ta quen biết họ. Tôi không biết liệu Leonard có biết tất cả những người mà ông và Bobby đang nói đến hay không, nhưng tôi có thể nói rằng Leonard đang đánh giá anh ta. Tôi không cho rằng ông thấy ấn tượng đến thế.

Rốt cuộc tôi thấy mệt mỏi với Bobby và mấy cái chuyện nhảm nhí của anh ta và tôi cười khẩy trước một tuyên bố mà anh ta đưa ra về số tiền anh ta kiếm được, mà anh ta nói là hàng triệu đô la mỗi năm. Anh ta ngưng nói và anh ta nhìn tôi và anh ta hỏi tôi rằng tôi nghĩ có cái đéo gì vui thế. Tôi nhìn lại anh ta và tôi bảo với anh ta rằng tôi thấy mấy lời dối trá của anh ta buồn cười lắm và Miles lên tiếng lần đầu tiên kể từ khi bữa sáng bắt đầu và anh nói rằng chúng chắc chắn là vậy. Bobby, giống như mọi kẻ nói dối khi bị đe dọa, ngay lập tức phòng thủ và ngay lập tức nổi điên. Anh ta hỏi tôi là thằng khốn kiếp nào thế và tôi định đi đến đâu khi buộc tội anh ta. Tôi bảo với anh ta rằng tôi chẳng là ai cả và rằng tôi xổ ra bởi vì tôi quyết định rằng tôi sẽ làm như vậy. Anh ta nói rằng anh ta không phải là loại người cho phép danh dự của mình có thể bị coi nhẹ như thế và rằng tôi tốt nhất là nên rút lại lời nói của mình hoặc sẽ phải đối mặt với những hậu quả của nó và hình ảnh anh ta cố gắng làm điều gì đó với tôi, tất cả một trăm năm mươi ký thịt mỡ của anh ta lủng lẳng trên người tôi trong một cơn thịnh nộ, thật hài hước. Tôi cười phá lên và anh ta đứng dậy và anh ta hỏi tôi rằng liệu tôi có muốn ra ngoài nói chuyện hay không đi nào thằng nhóc láo toét hãy đi ngay bây giờ và tôi đứng dậy và tôi nói rằng dĩ nhiên rồi, đi thôi. Anh ta nhìn về phía Lincoln và Keith, lúc này đang dùng bữa cách đó vài bàn, và anh ta nói rằng mày may đấy vì họ ở đây nếu không thì tao sẽ dần mày một trận ra trò. Tôi cười vào mặt anh ta và tôi cầm khay thức ăn của mình lên và tôi bỏ đi.

Tôi đặt khay thức ăn vào nơi quy định. Khi tôi quay người lại, tôi va phải Lilly. Cô ấy làm rơi cái khay của mình và nó rơi xuống đất và mọi thứ bắn tung tóe hết cả và cô ấy cúi xuống để dọn dẹp và tôi cúi xuống để giúp cô ấy. Khi tôi với lấy chiếc cốc cà phê rỗng, cô đặt tay mình lên tay tôi và tôi cảm thấy một mảnh giấy trong tay cô ấy. Khi cô ấy rời tay đi mảnh giấy nằm lại trong tay tôi. Giống như là những kẻ buôn ma túy nơi góc phố. Hai bàn tay trao đổi một mẩu giấy nhỏ mà bên ngoài nhìn vào chỉ là một cử chỉ vô hại. Tay cô ấy đụng vào tay tôi. Mẩu giấy ở lại. Chúng tôi nhặt một chiếc đĩa và một cái tô đựng ngũ cốc và một cái nĩa và một con dao và một cái thìa. Chúng tôi đặt chúng vào cái khay của cô ấy và cô ấy cất cái khay về nơi quy định và tôi rời đi. Giống như khi ở nơi góc phố, tôi muốn bất cứ thứ gì nó có đó hoặc một mẩu giấy và tôi muốn nó ngay lập tức. Giống như ở nơi góc phố, tôi biết rằng tôi phải đợi cho tới khi tôi còn lại một mình. Giống như ở nơi góc phố, tôi biết rằng đáng lý ra tôi không nên có nó.  

Tôi nhét mẩu giấy vào túi trước của chiếc quần và tôi đi vào phòng học và tôi tìm thấy một cái ghế ở hàng cuối. Tôi đến sớm và phòng học vắng bóng người. Tôi sờ tay vào túi và tôi lôi mẩu giấy ra. Giống như ở nơi góc phố, bàn tay tôi run rẩy và tim tôi đập thình thịch, mắt tôi không thể tập trung tôi cần phải tập trung để khiến chúng có thể lấy được tiêu điểm, nếu như tôi không có bất cứ thứ gì có ở đó và có được nó nhanh chóng thì tôi sẽ phát điên lên mất. Tay tôi run rẩy. Tôi mở tờ giấy ra. Chẳng có gì bên trong cả, dù tôi không chắc là tôi có mong đợi có gì đó bên trong hay không. Nếu như đó là ma túy, tôi không biết tôi sẽ làm gì với chúng nữa. Một phần trong tôi sẽ sử dụng chúng ngay lập tức và với một nhu cầu cấp thiết, một phần trong tôi sẽ chạy ngay tới toilet gần nhất để vứt bỏ chúng đi. Tôi không biết tôi sẽ làm gì nữa. 

Tôi lật mặt giấy lại và có chữ hiện ra. Tôi có thể nhìn thấy các từ ngữ tôi cần phải tập trung tập trung đủ bình tĩnh để đọc tôi có thể đọc chúng. Chúng nói rằng hãy gặp em ở bìa rừng vào lúc bốn giờ. Tôi đọc chúng lại lần nữa. Gặp em ở bìa rừng vào lúc bốn giờ. Tôi đọc đi đọc lại và chúng nói đi nói lại cùng một điều. Gặp em ở bìa rừng vào lúc bốn giờ. Tay tôi run rẩy và tim tôi đập rộn đập loạn nhịp và mắt tôi không thể tập trung tôi cần phải tập trung để lấy lại tiêu cự. Gặp em ở bìa rừng vào lúc bốn giờ. Đọc đi đọc lại. Lặp đi lặp lại.

Mọi người bắt đầu bước vào phòng học. Tôi cẩn thận gập tờ giấy lại và cất nó vào trong túi. Tôi ngồi thẳng nhìn về phía trước nghĩ về lúc bốn giờ cho tới khi Leonard và Ed và Ted và Matty và Miles xuất hiện. Họ cười đùa và ở trong tâm trạng vui vẻ, nói về Bobby và diễn tả lại trò đùa mà họ thực hiện với anh ta. Họ kể với tôi rằng sau khi tôi rời đi, Ted bảo với anh ta rằng tôi là một thày dạy Yoga ở San Francisco và nghiện thứ ma túy hiếm của Ấn Độ được gọi là dầu gội đầu (shampoo), phát âm giống như thứ sản phẩm chăm sóc tóc, nhưng phải phát âm là champuu mới đúng. Phản ứng của Bobby là nói rằng anh ta từng hạ gục một gã dạy Yoga trước đây, và rằng anh ta sẽ không ngại ngần gì mà làm điều đó thêm lần nữa.

Bài giảng bắt đầu và nó là về Bước thứ năm của Mười hai bước vĩ đại. Nó được giảng dạy bởi một linh mục theo đạo Công giáo. Tôi không nghe lấy một từ trong đó. Tôi chỉ ngồi đó và nhìn quanh phòng học. Tôi ngồi đó và nhìn Lilly.

Bài giảng kết thúc. Tôi đứng dậy và đi theo những người còn lại ra ngoài, bị bao vây trong dòng lũ hướng ra đến cửa, bao vây trong cơn lũ cửa những kỷ niệm của bản thân. Khi tôi bước ra và bước vào hành lang, Ken đã đứng đó đợi tôi từ trước, đợi chờ như anh ta vẫn luôn đợi, như thể anh ta vẫn luôn đứng đó mà đợi tôi.

 


[1] Key West là một thành phố thuộc quận Monroe, Florida, Hoa Kỳ. Key West cách 129 dặm (208 km) về phía tây nam của Miami, Florida, Thành phố bao gồm các đảo Key West, một phần của đảo Cổ về phía bắc Mỹ 1 (đường Overseas Highway) (phía đông), Sigsbee Park (phía bắc, ban đầu được gọi là Dredgers Key), Fleming chính (phía Bắc), và Sunset Key (phía tây, ban đầu được gọi là Đảo Tank). Cả hai Fleming Key và Sigsbee Park thuộc của Trạm Không quân Hải quân Key West và không cho người dân tiếp cận. Key West là quận lỵ của Monre.

 

[2] Bourbon Street là một con phố nằm ở trung tâm khu phố cổ New Orleans, khu Pháp, ở New Orleans, Louisiana. Nó kéo dài 13 dãy nhà từ Canal tới Đại lộ Esplanade. Được biết đến như là nơi tập trung các quán bar và clb thoát y.

 

 

 

Advertisements