CHƯƠNG 10 (hết)

Làm Thế Nào Để Hiện Hữu?

 

 

FB_IMG_1511661616115

 

Tất cả chúng ta – những chiến binh thời hiện đại, đều cảm thấy thật khó khăn để hiện hữu. Chúng ta được truyền dạy rằng phải luôn luôn hoạt động. Đầu óc của chúng ta luôn mất tập trung. Cuộc sống hối hả của chúng ta không cho ta thời gian để sống trong hiện tại. Dù đã có vô số tài liệu và phương pháp thực hành liên quan tới chủ đề này, tôi nhận thấy thật khó để đưa chúng vào cuộc sống bận rộn của tôi. Một mặt, một số những lời khuyên hay nhất lại mang vẻ thần bí, được trình bày dưới dạng một tiếng nói mơ hồ xen kẽ những khoảng im lặng dài, và sử dụng những từ ngữ hoa mỹ rất đỗi xa lạ với tôi. Mặt khác, tôi cần sự thực hành mà tôi có thể mang theo bên mình trong những ngày làm việc và khi ở sân bay, chứ không phải là những bài tập đòi hỏi phải có một chỗ yên tĩnh để ngồi thiền.

Vì thế mà tôi tự xây dựng cho mình một danh sách gồm những kỹ thuật và lời khuyên thực tế mà có thể giúp cho tôi và, tôi hi vọng rằng, cũng có thể giúp cho bạn tiếp cận sâu vào bên trong bản thể và tìm thấy sự nhận biết của mình bất kể lịch trình hàng ngày của bạn. Những lời khuyên này sẽ giúp bạn ngừng lại việc hành động bằng cách báo cho bạn biết rằng bạn cần phải trở nên nhận biết, loại bỏ hết những lộn xộn trong tâm trí, và cho bạn không gian cần thiết để quan sát thế giới và chỉ đơn giản hiện hữu thôi.  

 

 

Hãy Trở Thành Một Người Cuồng Nhận Biết

 

Điều này được bắt đầu bằng việc biến sự nhận biết trở thành ưu tiên của bạn. Hãy trở nên điên cuồng với việc tìm ra mọi thứ đang xảy ra xung quanh và bên trong bạn. Hãy tò mò. Hãy là một nhà thám hiểm. Hãy là một kẻ cuồng tín. 

Bạn có còn nhớ Thí nghiệm nhận thức chọn lọc không, khi mà mọi người bỏ qua con khỉ đột xuất hiện trên màn hình trong lúc họ tập trung vào quả bóng rổ ấy? Bạn hãy tận dung khuynh hướng tập trung của bộ não. Hãy đặt ra mục tiêu vào mỗi sáng cho bộ não bạn rằng nó cần cởi mở trước một điều mới mẻ nào đó.

Vào ngày mai, bạn hãy cố gắng ghi nhận xem bạn đã nhìn thấy bao nhiêu loại cây khác nhau trên đường đi. Và trong những ngày còn lại của tuần này, hãy lưu ý tới quãng thời gian mà bạn đi làm hoặc đi học theo những con đường khác nhau. Hãy chú ý tới cách mà bạn đối xử với người khác. Hãy để ý xem liệu bạn có đối xử với sếp mình khác hẳn so với những người dưới quyền bạn hay không. Hãy theo dõi lượng nước mà bạn tiêu thụ trong ngày hay dáng ngồi của bạn. Việc bạn chú ý tới điều gì không quan trọng, bạn chỉ cần đưa ra cho mình một lý do để để ý mà thôi. Khi bạn trở về nhà, hãy cố gắng nhớ lại nhiều nhất có thể những gì mà bạn đã trải qua trong ngày. Nếu như bạn có lỡ quên đi một phần nào đó, thì hãy dành thời gian để nhớ ra nó.  

Hãy bắt đầu viết “Nhật ký các sự kiện tích cực.” Hãy chú ý để ghi nhận những phần tốt đẹp trong ngày. Và bạn hãy ghi chúng lại. Ngay khi bạn xem chúng như là mục tiêu của mình, chúng sẽ xuất hiện liên tục trong ngày, biến ngày hôm đó của bạn thành một ngày hạnh phúc, lạc quan.

Khi bạn cảm thấy rằng bạn bắt đầu nắm bắt được điều này, hãy đặt ra cho bản thân thử thách cuối cùng là theo dõi những thời điểm mà bạn không nhận biết (bởi vì đó là những sự kiện mà bạn cũng nên nhận biết). Hãy rèn cho bản thân biết nhìn vào những thời điểm mà tâm trí bạn xao lãng khỏi hiện tại. Bạn không cần phải làm gì trước điều này cả. Chỉ cần chú ý và nói rằng, “Ô, bộ não của tôi đã bỏ qua một phút vừa rồi.” Hành động đơn giản của việc chú ý đến điều đó sẽ đưa bạn trở về với hiện tại.

 

Hãy nhớ rằng: Chiếc đai đen cửa sự hiện hữu là để ý rằng khi nào thì bạn không nhận biết. 

 

 

Giảm Thiểu Sự Xao Lãng

 

Thật khó để duy trì sự nhận biết trong thế giới hiện đại bởi vì chúng ta không cho bản thân mình không gian để làm điều đó. Ta thường bị xao lãng bởi điện thoại, email, Facebook, và tất cả những thứ công nghệ hiện đại ngày nay. Khi bạn ở chốn đông người, hãy thử nhìn xung quanh và đếm xem có bao nhiêu người đang chúi mũi vào màn hình thiết bị điện tử của họ. Ngày tháng của chúng ta trôi qua trong vội vã, và chúng ta di chuyển không ngừng nghỉ trong cái danh sách dài vô tận của những việc cần làm. Khi ta may mắn có được một chút thời gian yên tĩnh ngắn ngủi bên khung cửa sổ, ta lại cầm lấy điện thoại của mình và nhìn chằm chằm vào những tin nhắn, những đoạn video, và các bài viết trên mạng. Khi ta ngồi trong xe ô tô của mình để đi về nhà, ta bật radio lên, và khi ta về đến nhà thì ta lại ngồi trước màn hình TV hoặc lên mạng cho tới lúc đi ngủ. Ngày tháng cứ thế trôi qua mà không có lấy một phút yên tĩnh. Bạn hãy đứng lên và lấy lại cuộc đời mình đi.

Hãy loại bỏ những sự xao lãng. Hãy kiên quyết để nguyên chiếc điện thoại của bạn trong túi áo khi mà bạn có được cho mình chút thời gian yên tĩnh. Hãy tắt đài phát thanh đi khi bạn đang lái xe về nhà và hãy dành thời gian để không làm gì hết cả thay vì cứ ngồi chình ình trước cái TV.

Hãy thêm vào những buổi hẹn “dành cho bản thân” trong lịch trình của bạn, những quãng nghỉ ngơi ngắn cho phép bạn có được thời gian ở riêng bên bạn. Hãy duy trì các cuộc hẹn đó. Hãy đối xử với chúng như là cách mà bạn đối xử với những cuộc hẹn phỏng vấn việc làm ấy. Bất kể cuộc sống bận rộn điên cuồng của mình, tôi nhận thấy rằng khi tôi đưa những cuộc hẹn dành cho bản thân vào lịch trình của mình trước khi nó bị lấp đầy và xem nó như là một cuộc hẹn quen trọng, thì phần còn lại của lịch trình bận rộn của tôi sẽ ăn khớp một cách hoàn hảo với nó. Tôi vẫn hoàn thành được các nhiệm vụ của mình, nhưng tôi cũng giữ được sự tỉnh táo của bản thân với những giây phút ngắn ngủi của sự hiện hữu.

Hãy ngắt kết nối mạng, ít nhất là vào ngày cuối tuần. Khi bạn tìm kiếm điều gì đó trên mạng, hãy tập trung vào thứ mà bạn cần tìm, rồi hãy thoát ra ngay. Hãy chỉ dành ra mười phút vào buổi sáng và mười phút buổi tối cho mạng xã hội. Hãy loại bỏ tất cả những sự xao lãng để có không gian cho sự hiện hữu toàn bộ.

 

Hãy nhớ rằng: Ít hơn chính là nhiều hơn.

 

 

Dừng Lại

 

Vâng, đúng vậy. Hãy dừng lại. Bất kỳ khi nào bạn cảm thấy tâm trí bạn đang căng thẳng hay ngày hôm đó trở nên quay cuồng, hãy dừng lại. Hãy nói với bản thân mình rằng bạn sẽ không quay lại với cái cuộc sống huyên náo này cho tới khi bạn quan sát đủ mười điều xung quanh mình, và đừng quên đếm bằng những ngón tay của bạn. Này nhé, có một cái cây, một con mèo béo, có không khí trong lành, có cơn nhức mỏi ở bên vai trái tôi, và tiếng của máy đun nước ngay phía sau tôi. Hãy đếm đến mười, rồi thở một hơi thật sâu và quay trở lại với ngày còn dang dở của bạn.

 

 

Hãy Tạo Cho Mình Một Chiếc Tô-tem

 

Trong bộ phim Inception[1], bộ phim mà tôi thích nhất, thế giới trong mơ và thế giới hiện thực trở nên lẫn lộn. Những người nằm mơ sử dụng một chiếc tô-tem để phân biệt giữa việc đang nằm mơ với đang thức. Bạn cũng có thể làm như vậy. Hãy luôn mang theo mình một thứ gì đó nhắc nhớ bạn rằng đây là lúc để nhận biết. Đó không nên là một thứ đồ vật hữu ích thường ngày, mà phải là thứ gì đó đủ kỳ lạ để có thể gợi nhắc bạn mỗi khi bạn nhìn thấy nó. Một vật đơn giản như hòn đá với màu sắc hấp dẫn, hay là một con quay, hay một cái yo-yo chẳng hạn. Mỗi khi bạn nhìn thấy nó, bạn sẽ nhớ ra rằng đã đến lúc để tĩnh lặng một chút. Khi bạn lấy ra chiếc tô-tem của mình, hãy tương tác với nó. Hãy giảm xuống nhịp độ hoạt động của bộ não và sống trong hiện tại. Tôi thường mang theo bên mình chuỗi tràng hạt cầu nguyện. Khi tôi lấy chúng ra, tôi đếm một sự quan sát bằng một hạt trong số ba mươi ba cái hạt đó. Tôi mở lòng mình ra và để cho mọi thứ tràn vào. Một bông hoa, một. Mùi hương cà phê, hai. Tôi không chỉ nhận biết chúng. Mà tôi còn chiêm ngưỡng chúng nữa. Tôi gắn kết với chúng và cảm thấy kinh ngạc trước vẻ đẹp của chúng. Tôi nghĩ đến việc chúng có mặt trên đời này như thế nào và một câu chuyện khả thi về cuộc đời của chúng. Ở trong trạng thái đó, tôi không chỉ nhìn con ruồi như là một con ruồi. Tôi nhìn vào đấng tạo hóa vĩ đại đã cho phép cái sinh vật nhỏ bé này hoạt động một cách hoàn hảo. Tôi tự hỏi tại sao những thớ gỗ này lại sống động đến thế. Tôi nghĩ về cái khả năng mà những sự kiện ngẫu nhiên có thể tác động tới chúng, hay là những thiết kế thông minh đã được áp dụng với chúng. Tôi trở nên hoàn toàn đắm chìm vào trong đó – và hoàn toàn giải thoát cho những suy nghĩ của mình. Tôi trở nên nhận thức trọn vẹn, hồi sinh từ trong thế giới mộng ảo để quay về với thực tế của sự nhận biết.

Bạn cũng có thể tạo cho mình một chiếc tô-tem kỹ thuật số. Hãy sử dụng màn hình điện thoại của bạn như là một sự nhắc nhở. Hãy để lại cho mình một thông điệp trên đó. Hãy đặt giờ báo với tiếng chuông êm dịu vào vài thời điểm trong ngày để nhắc nhở bạn rằng đã đến lúc sống trong hiện tại. Đừng để cho một ngày của bạn trôi qua mà thiếu mất những thời điểm nghỉ ngơi này.  

Hãy giữ chiếc tô-tem của bạn ở nơi mà bạn sẽ phải đụng đến nhiều lần trong ngày. Tôi cất chiếc tràng hạt của mình ở túi quần jean bên phải, và mỗi lần tôi đút tay vào túi, tôi lại sờ thấy nó và tôi nhớ ra:

 

Đã đến lúc để dừng lại và nhận biết.

 

 

Thời Gian Vô Tận

 

Hãy tự cho phép mình có được sự xa xỉ trải nghiệm sự vô tận của thời gian vào ít nhất một lần trong tuần. Ý của tôi ở đây là “thời gian vô tận” theo nghĩa bóng. Vào cuối ngày, bạn hãy tìm cho mình một nơi tĩnh lặng – nơi mà bạn không tiếp cận với bất kỳ một công cụ đo đếm thời gian nào cả. Hãy ra biển hoặc đi vào rừng – hoặc chỉ đơn giản là ở trong một căn phòng yên tĩnh nào đó. Hãy đảm bảo rằng bạn không hề có một sự liên hệ nào với thời gian cả – không đồng hồ, không điện thoại, không những sự kiện ngoại giao gắn với thời gian hiện tại. Trong vài lần đầu, điều này có thể sẽ khiến bạn cảm thấy thật lạ lùng. Các suy nghĩ sẽ tuôn ra trong đầu bạn và khiến bạn có đến hàng ngàn lý do để lo lắng. Hãy kiên trì. Theo thời gian, bộ não bạn sẽ bỏ cuộc và mang đến cho bạn hạnh phúc. Bạn sẽ đột nhiên cảm thấy mọi thứ đều trở nên yên lặng và hàng giờ trôi qua mà không hề hay biết. Đừng bận tâm về cái nụ cười ngơ ngẩn trên mặt mình. Đó là một tín hiệu tốt đấy.

 

Hãy nhớ rằng: Bạn sẽ hoàn toàn hiện hữu một khi bạn loại bỏ sự gắn kết với thời gian.

 

 

Dù Bạn Làm Bất Cứ Điều Gì, Hãy Cố Làm Cho Thật Tốt

 

Nhận biết là một trạng thái của hiện hữu, hãy nhớ là như vậy. Nhưng hiển nhiên, chúng ta không nào hiện hữu cả ngày được. Chúng ta cần phải xen kẽ giữa hiện hữu và hoạt động để trở thành một thành viên hữu ích của xã hội. Đôi khi nếu việc bạn làm là quá dễ dàng so với khả năng của bạn hay là việc đã quá đỗi quen thuộc để thu hút sự chú ý của bạn, bạn sẽ đánh mất sự tập trung, bỏ qua các chuyển động và chyển sự chú ý của bạn từ thế giới thực vào trong tâm trí mình. Không có lý do nào dành cho việc đánh mất sự hiện hữu và nhận biết của bạn khi mà bạn hoạt động hết cả. Bạn có thể tiếp tục nhận biết bằng cách tập trung sự chú ý của mình vào quá trình làm việc, chứ không phải là kết quả cuối cùng.  

Bí quyết ở đây là cố gắng làm mọi việc tốt nhất trong khả năng của mình. Hãy dành toàn bộ sinh lực cho mỗi một bước nhỏ và thực hiện nó như thể đây là lần đầu tiên bạn làm điều đó. Hãy làm tốt hơn so với lần trước, và hãy tự hào vì bạn đã làm điều đó, dù đó có là việc gì đi nữa, thật sự tốt.  

Điều này không chỉ được áp dụng đối với công việc của bạn. Mà nó cần được áp dụng với tất cả mọi việc, từ việc rửa bát đĩa cho tới việc dành thời gian bên những người thân yêu. Bạn hãy thử thực hành điều này khi đi làm. Hãy biến thời gian di chuyển của mình thành một trải nghiệm vui vẻ và nhận biết toàn bộ, bất kể đường xá tắc nghẽn. Hãy chú ý đến những điều xung quanh bạn, hoặc sử dụng quãng thời gian này để nghe một cuốn sách nói hay thực hiện một cuộc nói chuyện ý nghĩa với một người bạn. Hãy làm một điều gì đó xứng đáng với thời gian của bạn, và bạn sẽ ước rằng giá gì mà chuyến đi này cứ kéo dài mãi.

 

Hãy nhớ rằng: Hãy nhận biết về chuyến đi. Đó là nơi mà toàn bộ cuộc sống diễn ra. 

 

Và đây là lời khuyên cuối cùng: Hãy chỉ làm mỗi lúc một việc thôi. Đừng xem TV khi mà bạn đang ăn tối. Đừng dành thời gian ở bên con gái bạn để “tranh thủ kiểm tra email.” Đa nhiệm vụ là một chuyện hoang đường. Hãy hoàn toàn hiện hữu.

 

Hãy nhớ rằng: Dù bạn có làm gì, hãy dành cho nó toàn bộ sự chú ý của bạn. 

 

Bạn càng tuân theo những lời khuyên này, hay cả những lời khuyên khác nữa, để nhận biết, thì bạn càng dễ dàng tìm thấy sự bình yên ở trạng thái hiện tại hơn. Và bạn sẽ băn khoăn rằng tại sao bạn lại có thể lãng phí nhiều thời gian cho sự xao lãng của tâm trí đến thế. Vì thế hãy đón nhận tất cả, mỗi một trải nghiệm mà cuộc đời mang đến cho bạn. Đừng bỏ lỡ bất cứ điều gì.

 

Hãy sống cuộc đời mình bây giờ và ở đây, chứ không phải ở bên trong đầu bạn. 

 


[1] Inception là bộ phim hành động khoa học viễn tưởng ra mắt năm 2010 được viết, sản xuất và đạo diễn bởi Christopher Nolan. Bộ phim có sự góp mặt của dàn diễn viên lớn, bao gồm Leonardo DiCaprio, Ellen Page, Joseph Gordon-Levitt, Marion Cotillard, Ken Watanabe, Tom Hardy, Dileep Rao, Cillian Murphy, Tom Berenger, và Michael Caine. DiCaprio vào vai Dom Cobb, một kẻ cắp chuyên nghiệp chuyên thực hiện các hoạt động gián điệp kinh tế bằng cách xâm nhập vào tiềm thức mục tiêu của anh ta. Cobb được đề nghị thực hiện một nhiệm vụ để chuộc lại cuộc đời cho mình, một nhiệm vụ bất khả thi: “ý tưởng khởi nguồn” – cấy ghép ý tưởng của một người vào trong tiềm thức của người khác