CHƯƠNG 10

BÂY GIỜ, Ở ĐÂY

 

 

chuong 10

 

Toàn bộ cuộc đời là bây giờ và ở đây. Vậy thì tại sao phần lớn chúng ta lại cứ sống ở nơi nào đó và ở khi nào đó? Tại sao chúng ta lại cứ sống trong đầu óc mình, bên ngoài giây phút hiện tại này, hoàn toàn chìm đắm trong Ảo tưởng về Suy nghĩ, mà không nhận ra vẻ đẹp của cuộc sống quanh ta? Tại sao ta lại để cho sự vắng mặt của mình khỏi hiện tại làm ta phải đau khổ nhiều đến thế? Bởi vì đó vốn là những gì mà ta vẫn được truyền dạy.

Matt Killingsworth, nhà sáng lập của chương trình Trackyourhappiness.org đã tiến hành một khảo sát trên mười lăm nghìn người tham gia và ghi lại, đôi khi là theo từng phút, những gì mà họ cảm thấy và đang thực hiện vào lúc đó. Kết quả thu được từ 650.000 bản ghi cho thấy một khám phá đáng kinh ngạc: bất kể người ta đang làm gì vào một thời điểm bất kỳ nào đó, họ luôn cảm thấy hạnh phúc hơn hẳn nếu như hoàn toàn chú tâm vào khoảnh khắc đó. Việc họ nghĩ gì vào lúc đó hoàn toàn không quan trọng. Dù đó có là một suy nghĩ vui vẻ, không buồn không vui, hay khó chịu đi chăng nữa, khi họ tập trung vào thứ nằm bên ngoài giây phút hiện tại, họ sẽ thấy ít hạnh phúc hơn hẳn. Trong một thời gian.[1]  

Matt giải thích rằng, “Nếu tâm trí lang thang giống như một chiếc máy đánh bạc, bạn sẽ có khả năng thua $50, $20 hoặc $1.” Việc tâm trí bạn rơi vào những suy nghĩ khó chịu, thờ ơ, hay vui vẻ cũng đều khiến bạn bị thua bạc theo thứ tự như trên. Tốt nhất là chẳng nên chơi làm gì.

Hãy nhớ rằng: Việc hoàn toàn nhận biết khoảnh khắc hiện tại sẽ làm tăng lên đáng kể cơ hội được hạnh phúc của bạn. 

 

 

Sự nhận biết là gì?

 

Sự nhận biết – một cảm giác tri thức hoặc nhận thức về một tình huống – là khả năng của chúng ta trong việc nắm bắt thế giới này tại một thời điểm bất kỳ. Hiện tại – trạng thái chỉ sự tồn tại, diễn ra, hoặc được chú ý tới – là điều cho phép sự nhận biết này diễn ra.

Giả sử rằng tôi tổ chức một buổi tọa đàm về chủ đề hạnh phúc. Trừ khi bạn thực sự có thể xoay xở để “hiện diện về mặt vật lý” trong một khung cảnh mà cho phép bạn nghe được lời tôi nói, bạn sẽ không thể “nhận biết” về những điều mà tôi bàn tới. (Tôi sẽ còn nhắc lại câu này ở phần sau, cho nên bạn không cần quan tâm đến nó quá đâu.)

Tuy nhiên, chỉ sự hiện diện về mặt vật lý thôi là chưa đủ. Bạn có thể ngồi đó và cảm thấy buồn chán. Các sóng âm có thể trôi vào tai bạn chỉ như là một thứ tiếng ồn nào đó, nhưng bạn sẽ không nhận biết được những gì mà tôi nói tới. Nếu không có ý định nhận thức, thì đó chỉ là sự tiếp nhận chứ không phải là nhận thức – một trạng thái mà tất cả chúng ta đều đã quá quen thuộc trong thế giới hiện đại ngày nay.  

Đôi khi chúng ta thậm chí còn rơi vào tình trạng nằm dưới cả trạng thái đó, đấy là trạng thái cự tuyệt. Nếu như bạn bịt tai lại trong suốt buổi nói chuyện nhàm chán của tôi, thì các sóng âm vẫn cứ dội vào màng nhĩ của bạn như đã nói ở trên, nhưng giờ thì ngay cả tiếng ồn cũng chẳng lọt vào tai bạn được.

Sự nhận biết bắt đầu xuất hiện khi bạn chú ý. Ở trạng thái này bạn quan tâm tới điều đang diễn ra. Sự quan tâm chiếm trọn lấy bạn, và bạn hiểu được những sóng âm đập vào màng nhĩ mình như là những từ ngữ và khái niệm. Đó chính là sự nhận thức.

Bạn càng ý thức hơn tới sự nhận biết, thì bạn càng chú ý hơn và càng nhận thức được nhiều hơn. Nếu như một chủ đề câu chuyện cực kỳ cuốn hút bạn và một khán giả nào đó ở góc phòng đứng dậy để đặt câu hỏi, thì bạn sẽ quay đầu lại và dồn toàn lực để nghe cho rõ. Bạn không muốn bỏ lỡ một điều nào cả. Đó chính là sự nhận biết, khi mà bạn hoàn toàn đắm chìm vào khoảnh khắc đó, nhận biết đầy đủ về điều gì đang diễn ra. Đối với bản thân tôi mà nói, đây chính là trạng thái mà tôi bắt đầu cảm thấy thực sự sống.   

 

chương 10.1

 

 

Đôi khi bạn đắm chìm vào những gì đang diễn ra đến mức bạn bắt đầu chú ý tới những dấu hiệu mà không ai khác để ý tới. Ví dụ như, từ biểu khuôn mặt của người ngồi kế bên bạn và ngôn ngữ cơ thể của anh ta mà bạn có thể cảm nhận được rằng anh ta không đồng ý với điều được nói ra. Bạn trở nên vô cùng tập trung, cố gắng thu thập mọi dữ liệu xung quanh mình, vì vậy mà ngay cả chính bản thân bạn cũng phải ngạc nhiên trước việc mình nhận biết được nhiều đến thế nào. Đó là thứ mà tôi gọi là sự gắn kết.

 

Hãy nhớ rằng: Sự nhận biết không phải là một cái công tắc bật/tắt. Mà đó là công tắc pha/cốt. Khi bạn quyết định khởi động nó, bạn sẽ trở nên nhận biết hơn.  

 

Việc duy trì sự nhận biết có vẻ như là một điều khó khăn đối với một số người trong chúng ta, đặc biệt là trong cái thế giới không ngừng gây xao lãng này. Để hiểu rõ vì sao, ta hãy bắt đầu với một câu hỏi: Bạn có thể làm gì để trở nên hoàn toàn nhận biết? Tôi sẽ cho bạn vài phút để suy nghĩ về vấn đề này. Bạn không nên gian lận mà nhìn vào ô bên dưới đâu đấy.  

Bây giờ hãy so sánh câu trả lời của bạn.

Ở ô bên dưới, tôi đã liệt kê ra một vài việc mà bạn có thể thực hiện để trở nên hoàn toàn nhận biết. Vâng, xin lỗi nhé, vừa rồi chỉ là một câu hỏi mẹo mà thôi.

 

chương 10.2

 


[1] Matt Killingsworth, “Want to be happier? Stay in the moment,” TED, November 2011, https://www.ted.com/talks/matt_killingsworth_want_to_be_happier_stay_in_the_moment

 

 

 

Advertisements