CHƯƠNG 7 (hết)

Thái Độ Của Tôi

 

 

2908378680_0b659e36a9

 

Trong trường hợp của mình, không có gì có thể giúp cho tôi vượt qua được tấn thảm kịch của việc mất đi Ali hơn là hiểu ra Ảo tưởng về sự kiểm soát. Liệu tôi có thể làm được điều gì để đưa thằng bé trở về không? Liệu đáng lý ra tôi có thể làm được điều gì để cứu thằng bé hay không? Liệu có một cách nào đó để chúng tôi có thể có thêm một phút bên nhau hay không? Liệu những giây phút đầy đau khổ vừa qua có mang đến phần thưởng là một cơ hội được gặp lại thằng bé hay không? Không hề !

 

Tôi đặt mặt kỳ vọng của Phương trình Hạnh phúc của mình vào sự thật: Ali đã ra đi. Tất cả những gì mà tôi có thể kiểm soát được lúc này là những hành động và thái độ của tôi. Tôi lựa chọn việc trở nên tích cực và biết ơn những năm tháng mà thằng bé ban tặng cho chúng tôi với sự có mặt của nó. Tôi lựa chọn việc tôn vinh cuộc đời thằng bé bằng hành động của mình. Đó là điều mà tôi có thể kiểm soát được. Tôi sẽ biến nỗi buồn thành hạnh phúc và làm những gì có thể để tiếp nối cuộc đời thằng bé thông qua cuộc đời của những người nhận được lợi ích từ những sự quyên góp mà tôi thực hiện nhân danh thằng bé. Tôi sẽ quyên đi tất cả nguồn ngân quỹ mà tôi vốn dự định sẽ dành cho thằng bé và cả những chiếc xe đẹp đẽ mà thằng bé chưa từng thấy thích. Tôi sẽ biến bi kịch thành những nụ cười. Bất kỳ khi nào mà tôi cảm thấy bị đánh bại, tôi lại nghe thấy tiếng thằng bé đang hát một đoạn nhạc nền trong trò chơi điện tử yêu thích của cả hai chúng tôi: “Chẳng việc gì phải khóc trước mọi lỗi lầm. Bạn chỉ cần tiếp tục cố gắng cho tới khi bạn hết cơ hội[1].”   Đó là cách giành chiến thắng trong trò chơi cuộc sống. Đó là tất cả những gì mà tôi có thể kiểm soát.

 


[1] Bài hát Still alive của Portal  trong trò chơi Glados. https://www.youtube.com/watch?v=dxTNqYAWISs

 

 

 

Advertisements