CHƯƠNG 6 (tiếp)

Bộ Não Của Bạn Mắc Chứng Nghiện Thời Gian

 

FB_IMG_1510785382365

 

 

Nếu như những ý nghĩ về quá khứ và tương lai khiến cho bạn không hạnh phúc đến thế và có thể sẽ dẫn bạn tới việc phí hoài phần lớn cuộc đời mình, vậy thì tại sao việc tập trung vào hiện tại lại quá đỗi khó khăn như vậy? Có khiếm khuyết nào trong cấu tạo cơ thể chúng ta mà khiến cho ta khó có thể thoát khỏi mối bận tâm về quá khứ và tương lai đến vậy, ngay cả khi điều này làm tăng nỗi thống khổ của chúng ta đi nữa? Đó là bởi vì: thời gian chính là mặt đất mà tại đó những hạt mầm suy nghĩ sẽ đâm chồi nảy lộc.

Để hiểu rõ về điều này hơn, hãy thử áp dụng một bài tập yêu thích của tôi nhé. Tôi gọi nó là Bài kiểm tra về sự nhận biết toàn bộ. Bạn hãy ngồi xuống, hít thở sâu, thư giãn, và nhắm mắt lại. Bạn hãy nhắm mắt trong khoảng một phút thôi. Thời gian không cần phải chính xác lắm đâu; bạn chỉ việc xoá bỏ mọi hình ảnh trong đầu. Giờ thì bạn hãy mở mắt ra trong một vài giây và ngước nhìn xung quanh. Bạn đừng làm gì hết cả ngoài việc quan sát bất cứ thứ gì đang ở trước mắt bạn lúc này. Và rồi bạn hãy nhắm mắt lại lần nữa.

Bây giờ, vẫn nhắm mắt, bạn hãy yên lặng mô tả lại điều mà bạn vừa nhìn thấy. Đây không phải là một bài kiểm tra về trí nhớ; chúng ta chỉ tìm kiếm một sự mô tả của bất cứ thứ gì mà bạn vừa quan sát được. Hãy mô tả chi tiết nhất có thể về những gì mà bạn còn nhớ được, nhưng đồng thời hãy thực tế nhất có thể. Hãy cẩn thận trong việc không để cho suy nghĩ xâm nhập và diễn giải những gì mà bạn vừa nhìn thấy. Hãy bám vào những câu miêu tả như là: Tôi ngước ngoài cửa sổ vào buổi tối và nhìn thấy mặt nước bên dưới một hàng cây cọ và hai toà nhà cao tầng cách nhau khá xa, đang sáng ánh đèn. Ánh sáng ban ngày đang dần mờ nhạt phía chân trời, nơi mà tôi có thể nhìn thấy những dải mây mỏng manh. Cao hơn nữa, bầu trời tối hơn nhiều và lấp lánh những vì sao.  

Bạn có để ý thấy rằng bạn vừa mất khoảng vài phút để miêu tả lại những điều mà bạn vừa quan sát được chỉ trong vòng vài giây hay không? Hành động quan sát chỉ đòi hỏi một sự nhận biết đơn giản, nhưng việc miêu tả lại đòi hỏi quá trình suy nghĩ lâu hơn nhiều. Tuy nhiên, bởi vì bạn giới hạn những suy nghĩ đó trong việc mô tả lại những gì mà bạn vừa trông thấy, chúng luôn được kể lại ở thì hiện tại. Chúng không được gắn nhãn quá khứ hay tương lai, thành thử chúng trở nên yên ả và thanh bình hơn nhiều.  

Bạn thấy chưa? Việc gắn kết với hiện tại đâu có đòi hỏi nhiều năng lực trí tuệ đâu. Nếu như tâm trí của bạn bị giới hạn trong việc chỉ mô tả lại bất cứ điều gì đang diễn ra quanh bạn trong thời điểm này, thì nó sẽ không có nhiều điều để nói tới. Tiếng nói trong đầu bạn sẽ như thế này: Chiếc ghế bành màu xanh Hai ngọn đèn vàng. Một cái đèn ngủ và một ngọn nến. Ngọn nến lung linh trong gió. Mùi của bánh mì vừa mới ra lò. Không có nhiều từ lắm, đúng không nào? Đó là bởi vì ở đây không xuất hiện những lý lẽ tán thành và phản đối. Không có sự hiện diện của kịch tính cho tới khi chúng ta đưa vào đó quá khứ và tương lai.  

Tôi thường thực hiện bài tập này để khiến bản thân mình gắn kết với thời điểm hiện tại. Nó làm cho tôi bình tĩnh lại và nhắc nhớ tôi về hai điểm quan trọng của sự nhận biết: ta không cần đến ý nghĩ mới có thể nhận biết, chỉ cần hiện hữu là đủ; và ngay cả khi ta suy nghĩ, bằng việc tập trung vào hiện tại ta sẽ cảm thấy ít stress hơn hẳn. Hãy buộc tâm trí bạn miêu tả lại môi trường xung quanh để khiến cho những suy nghĩ trở nên yên lặng hơn, nhẹ nhàng hơn, và dễ chịu hơn so với những dòng suy nghĩ bất tận đang đẩy bạn đi xa khỏi bây giờ và ở đây.

Bạn hãy thử lại bài tập này lần nữa. Bạn không cần thiết phải nhắm mắt lại đâu một khi bạn đã quen với nó. Bạn hãy chú ý tới ly cà phê trên bàn kia nhưng hãy kháng cự lại ham muốn đánh giá rằng nó có ngon hay không, lạnh hay nóng, hay lo lắng về việc liệu nó có để lại một vệt bẩn của đáy cốc trên mặt bàn gỗ hay không. Chỉ cần hạn chế tư duy của bạn vào những gì mà bạn nhìn thấy trong khoảnh khắc này: Một ly sứ trắng chứa đầy cà phê đen trên một chiếc bàn gỗ thông màu trắng.

Khi mà bạn hoà vào thời điểm hiện tại bạn sẽ chấp nhận sự việc như những gì nó vốn có. Bạn không hề so sánh hay phán xét nó, và bạn sẽ không lo lắng về việc liệu nó sẽ thay đổi ra sao trong tương lai, hoặc nó sẽ tốt hay xấu đi so với trong quá khứ. Bạn hoà hợp 100% với Phương trình Hạnh phúc. Các sự kiện hoàn toàn ăn khớp với sự kỳ vọng của bạn khi mà bạn nhìn nhận thế giới đúng với bản chất của nó. Như thế mới thật bình yên làm sao!

Tuy nhiên, hầu hết các suy nghĩ của chúng ta, đều xuất hiện với một dấu mốc thời gian. Chúng đều dựa vào quá khứ hoặc tương lai, khiến ta luôn thấy không hạnh phúc. Để đưa ra một phán xét, bạn cần phải so sánh sự quan sát hiện tại với quan sát của bạn trong quá khứ. Để lo lắng bạn cần phải nghĩ về tương lai và dự đoán rằng nó sẽ tồi tệ hơn so với hiện tại. Để chán nản bạn cần phải ao ước về một trạng thái khác biệt so với những gì đang diễn ra ở hiện tại. Để xấu hổ bạn cần phải tái tạo lại khoảnh khắc không còn tồn tại nữa. Và để đau khổ bạn cần tập trung vào những điều bạn muốn mà bạn vẫn không có được. Ngoại trừ đau đớn, không có ai lại phải khổ sở trước những gì xảy ra trong giây phút hiện tại. Hãy dành thời gian để chiêm nghiệm về điều này trong vòng một phút. Điều này là hoàn toàn chính xác. Ngay cả với bạn cũng vậy.

Triệt tiêu đi thời gian, Chu trình đau khổ sẽ bị phá vỡ ngay từ điểm khởi đầu. Bỏ đi thời gian, và căn nguyên của suy nghĩ sẽ không thể phát sinh. Mỗi một suy nghĩ căng thẳng hay không vui đều tồn tại bên ngoài cái bây giờ và ở đây, trong khi mọi sự quan sát về bây giờ và ở đây sẽ đưa bạn tới trạng thái thanh thản. Thời gian và tâm trí là không thể tách rời. Khi mà ban loại bỏ những cột mốc thời gian ra khỏi tâm trí mình, thì chẳng còn gì không vui để mà nghĩ tới nữa.  

 

Hãy nhớ rằng: Nếu như bạn muốn được hạnh phúc, hãy sống trong bây giờ và ở đây.