3204126566_8c65b7ee43

 

CHƯƠNG 4 (tiếp)

Siêu Sao Màn Bạc

 

Có lẽ phần sâu nhất của Ảo tưởng về cái tôi chính là phần mang đến cho chúng ta nỗi đau khổ lớn nhất. Đó là phần mà thường ngăn trở chúng ta khỏi việc giải Phương trình Hạnh phúc một cách đúng đắn. Nó bắt đầu khi bạn tin rằng bạn là trung tâm của cả vũ trụ, rằng những điều tốt đẹp diễn ra là bởi vì bạn xứng đáng có được chúng và những điều tệ hại xảy ra chỉ để làm bạn cảm thấy khó chịu mà thôi. Và đó chính là điều cách xa sự thật nhất.

Chúng ta hãy cùng tìm hiểu những suy nghĩ của Tom. Ta hãy đi sâu vào trong đầu óc của anh chàng trong một sáng thứ Bảy nọ, trong khi anh ta đang lặng lẽ thưởng thức ly cà phê cappucino của mình ngay trước khung cảnh tuyệt đẹp của cây cầu Vịnh San Francisco.

Đây hẳn phải là ly cà phê ngon nhất trên đời, anh nghĩ. Người pha chế đã dành biết bao nhiêu là tâm huyết vào đây – và rồi cô ấy còn thêm vào cả hình vẽ đầy tính nghệ thuật này ở phía trên nữa chứ. Cô ấy hẳn phải biết mình thích cà phê ngon đến nhường nào.

Và rồi sự trải nghiệm này lại nhắc anh nhớ đến Tammie.

Cô ấy từng giới thiệu với mình chỗ này trong tuần đầu tiên mình quyết định chuyển tới đây để sống cùng cô ấy. Đó cũng là ngày mình gặp Timmy. Bọn mình đã tán gẫu về những tháng ngày vui vẻ hồi xưa trước khi cậu ấy kể với mình rằng công ty của cậu ấy đang cần người. Cậu ấy đã giúp mình rất nhiều khi giới thiệu cho mình công việc ấy. Mình thích Timmy lắm. Tamo, sếp của mình, thì nghiêm khắc ghê gớm, nhưng anh ta đã dạy mình rất nhiều điều. Mình cũng không rõ là thực ra mình thích hay ghét anh ta nữa. Anh ta cũng khá hào phóng với việc cho nhân viên mua cổ phần đấy chứ. Chính điều ấy đã làm nên một sự thay đổi lớn đối với quyết định bắt đầu cuộc sống ở nơi này của mình. Dĩ nhiên là mình sẽ chẳng bao giờ có thể tha thứ cho anh ta vì đã thậm thụt với Tammie sau lưng mình, nhưng mà này, điều này cũng chẳng có nghĩa lý gì cả. Mình cảm thấy hạnh phúc hơn nhiều khi ở bên Tamar.

Mình mới thật may mắn làm sao khi có biết bao nhiêu là diễn viên phụ xuất hiện trong cuộc đời mình. Nếu như cuộc đời này trở thành một bộ phim thì nó sẽ là một bộ phim tình cảm đầy những hồi hộp, hành động, và kịch tính. Mọi người đều đóng một vai nhỏ mà đều dẫn đến việc mình, đang ngồi đây và thưởng thức tách cà phê này. Mình thích bộ phim của mình. Nó diễn ra với những thời khắc khó khăn nhất định, nhưng mình đều chấp nhận. Làm sao mình có thể trở thành ngôi sao được nếu như mình không phải vật lộn với một vài thử thách và giành chiến thắng vào phút cuối cùng? Nó hẳn phải là một bộ phim quan trọng vì có rất nhiều diễn viên tham gia vào đó. Mình hẳn phải đã được định mệnh ban cho một vai diễn tuyệt vời. Đây chính là một bộ phim. Chao, mình cảm thấy chắc chắn là vậy rồi.

 

Vâng, chắc chắn là tất cả chúng ta đều cảm thấy như vậy!

 

Hãy cho phép tôi hỏi bạn một câu hỏi: Nếu như bạn là ngôi sao trong chính bộ phim của mình, vậy thì ai là ngôi sao trong bộ phim của Tammie đây? Nếu người đó chính là cô ấy, vậy thì điều này có ý nghĩa gì đối với bạn? Có thể là một diễn viên phụ chăng?

Bạn hãy đưa cái logic này đi xa hơn một bước nữa. Bạn sắm một vai phụ trong bộ phim của Timmy, của Tom, và của Tamar. Bạn chỉ đóng vai phụ cho bộ phim của người pha chế cà phê, hay người phụ nữ nọ mà bạn giữ của giùm bà, và cả cái con kiến tội nghiệp mà bạn lỡ giẫm lên khi bạn bước vào toà nhà văn phòng nữa.

Nếu như bạn là diễn viên phụ trong hàng ngàn bộ phim nhưng chỉ là ngôi sao trong một bộ phim duy nhất, thì bạn sẽ là một siêu sao như thế nào?

Bạn đã bao giờ cân nhắc đến yếu tố rằng hành vi của bạn có thể chính là nguyên nhân dẫn đến sự phản bội của Tammie hay không? Có thể là lối cư xử của bạn cũng sẽ dẫn đến một cuộc sống đầy căng thẳng và không hạnh phúc của cô ấy với Tamo, và điều này khiến cho anh ta lại lừa dối cô ấy, mà lại tác động to lớn đến cuộc sống của con gái họ sau khi họ đã chia tay nhau thì sao?

Và bạn có từng để ý thấy rằng có lẽ bạn đã đổi ý trong một phần giây cuối cùng khi mà bạn bước chân vào quán café ấy hay không? Bạn đã quyết định rằng sẽ chọn người pha chế ở bên tay trái. Và điều này khiến cho cái người đứng xếp hàng ở phía sau bạn lựa chọn người pha chế khác trong một sự thay đổi số phận đầy ngẫu nhiên, mà tại đó họ gặp nhau lần đầu tiên, rồi yêu nhau say đắm, kết hôn, và có với nhau một đứa con mà sau này sẽ trở thành một vị bác sĩ nổi tiếng và sẽ cứu sống cháu gái bạn vào bốn mươi năm sau?

Có bao giờ bạn từng nghĩ rằng $2 tiền típ mà bạn đưa cho người tài xế taxi sẽ giúp cho cha của anh của anh ấy mua được loại phân bón hữu cơ mà ông cần cho vườn cà phê nhà mình, cùng là cái loại cà phê được thu hoạch mà bạn sẽ thưởng thức khi tới quán café này lần tới? Cũng có thể phần lợi nhuận mà người nông dân kia kiếm được sẽ thay đổi cuộc đời của con ông, người mà sẽ trở thành một nhà bác học điên và chấm dứt cái nền văn minh này như chúng ta vẫn thường thấy trên những thước phim màn bạc. Bạn làm thế nào mà biết được. Bộ phim của cuộc đời bạn chỉ là một trong vô số những bộ phim giao thoa vào nhau. Thực tế là, có hàng tỷ ấy chứ!  

Bạn đang sống trong một mạng lưới phức tạp của các kết nối. Mỗi một ngày, mỗi một bước đi mà bạn thực hiện và mỗi một bước di chuyển mà bạn tác động tới – ngay cả khi ở trong những cách thức nhỏ nhất – cuộc đời của mọi người xung quanh bạn và có lẽ đôi khi là cả cuộc sống của vạn vật trên hành tinh này. Điều này xảy ra trong khi mỗi một bước tiến của họ có thể cũng sẽ tác động đến bạn.