4210116592_00650dd0c1_z

 

CHƯƠNG 4 (tiếp)

Con Người Thật Của Bạn

 

Chỉ cần tới một khoảnh khắc nhận thức hiện tại đầy đủ là ta đã có thể gặp gỡ con người thật của mình, một khoảnh khắc khi mà bạn ngồi trong tĩnh lặng và quan sát mọi thứ xung quanh mình hoặc quan sát bên trong con người bạn. Hãy cố gắng nhận biết những suy nghĩ diễn ra trong đầu bạn, tới hơi thở của bạn, tới cảm giác nơi đầu ngón tay khi bạn chạm vào trang giấy này. Hãy cố gắng cảm nhận dòng máu đang được bơm lên từ chân bạn. Hãy cảm nhận những âm thanh quanh mình, ánh sáng ngay trước mắt bạn. Hãy cố gắng để ý tới những chi tiết nhỏ, tiếng âm thanh dội lại từ xa của xe cộ di chuyển qua và mùi thơm của bữa tối bên nhà hàng xóm.

Bạn không phải là những thứ mà bạn quan sát được.

 

Hãy nhớ rằng: Bạn là người quan sát.

 

Bạn là người duy nhất nhận biết tất cả những điều đang diễn ra xung quanh bạn. Tôi biết điều này nghe có vẻ đáng thất vọng, nhưng bạn chưa bao giờ nhìn thấy bạn hết cả. Con người thật của bạn không thể nhìn thấy được.

 

Hãy nhớ rằng: Bạn là người nhìn.

 

Tôi ước gì tôi có thể miêu tả con người thật của bạn cho bạn thấy theo một cách mà tâm trí bạn có thể hiểu được, nhưng thật không may chúng ta không có được công cụ phù hợp để làm điều đó. Tất cả các thiết bị của con người đều được sử dụng để quan sát thế giới vật chất, và bạn – cái con người thật của bạn ấy – không phải là một khách thể vật lý.

 

 

Kể Chuyện

 

Một trò chơi nhanh có tên Kể chuyện có thể giúp bạn hiểu được tại sao việc mô tả về mình lại khó đến thế. Hãy bắt đầu ở một mức độ đơn giản. Bạn hãy thử tả lại cho tôi nghe về thế giới đại dương ở độ sâu hai trăm feet dưới mặt nước biển và cách bờ biển đông nam của thành phố New York hai trăm feet xem sao? Bạn không thể đúng không – bởi vì bạn chưa bao giờ nhìn thấy nó cả. 

Được rồi, vậy thì bạn có thể kể được cho tôi về việc tiết mục nào đang được phát trên sóng radio xung quanh bạn không? Mà không bật đài lên? Dĩ nhiên là không rồi. Ngay cả khi sóng phát thanh đang bao quanh bạn, bạn cũng khó có thể nhận thấy được bởi vì bạn không có công cụ thích hợp để nhận chúng. 

Cuối cùng, đây là một câu hỏi bẫy. Bạn có thể miêu tả cho tôi về mùi thơm của chiếc bánh quy vừa mới nướng xong không? Bạn có thể không? Tại sao lại không thể? Bởi vì mùi thơm không phải là một vật hữu hình – nó không thể nhìn thấy được.

Bây giờ bạn hãy tiếp tục và kể cho tôi về con người thật của bạn nom ra sao? Bạn có làm được không? Cũng giống như độ sâu của đại dương vậy, con người thật của bạn là một thứ gì đó mà bạn chưa từng thấy. Cũng giống như là những tần sóng radio, bạn không có được công cụ thích hợp để ghi nhận nó. Quan trọng hơn cả, bởi vì bản chất phi vật lý của nó, nên nó không thể thấy được. Nhìn thấy được là một tính chất chỉ tồn tại trong thế giới vật chất.

Thực tế bạn không thể nhận thức thấu đáo bản chất thực của mình không có nghĩa là nó không hề tồn tại. Độ sâu của đại dương, sự có mặt khắp nơi của sóng radio, và mùi thơm của chiếc bánh quy đều tồn tại cả cho dù bạn có thể hoàn toàn nhận thức được chúng hay không.

Để mở rộng trí tưởng tượng của chúng ta thêm một chút nữa, hãy thử xem xét điều này: để quan sát thế giới vật chất, bạn cần quan sát từ một điểm thuận lợi ở bên ngoài nó. (Tương tự như cách bạn chỉ có thể nhìn thấy một toà nhà khi mà bạn bước ra khỏi toà nhà đó.) Đây là một ý tưởng với rất nhiều tiềm năng sáng tạo. Những bộ phim như là The Matrix hay Avatar[1] đều khai thác cái khái niệm này ở mức tối đa. Các nhân vật trong những bộ phim này kiểm soát hình dạng vật chất của mình từ xa. Tương tự như vậy, trong cuộc sống của bạn, nếu như bạn không phải là một phần trong bộ phim mà trong đó các tiểu cảnh của cuộc đời bạn được mở ra, hoặc thậm chí được xác định với cái cơ thể của hình ảnh đại diện mà bạn sử dụng để điều hướng chúng, thì thực tế được mô tả trong những bộ phim này có thể không khác xa sự thật cho lắm.      

Ta hãy tạm dừng một chút để suy nghĩ về điều mà chúng ta vừa nói tới. Tôi nhận thấy đây thực sự là một vấn đề thú vị khi lần đầu tiên tôi hiểu được nó. Và đây là lý do tại sao. Khi mà bạn không giàu có, vậy thì một sự thiếu thốn hoặc rất nhiều tiền bạc không thể động chạm được tới con người thật của bạn. Nếu như một tên trộm đột nhập vào nhà và cướp đi số tiền mà bạn vất vả lắm mới kiếm được, thì điều đó sẽ ảnh hưởng tới hình thể vật lý của bạn và suy nghĩ của bạn có thể sẽ khiến bạn đau khổ, nhưng con người thật của bạn thì không mất đi thứ gì cả. Bạn sẽ quan sát thấy những thay đổi này trong khi bạn không hề thay đổi.

Cái ảo tưởng xui khiến bạn bảo vệ tất cả vật sở hữu trong cuộc sống của mình là một nỗ lực được thực hiện bởi hình thể vật lý của bạn nhằm kiểm soát thế giới vật chất xung quanh nó. Con người thật của bạn không hề bị tác động bởi lớp vật chất đó và tất cả những gì mà nó chứa đựng. Ví dụ như, một tổn thất bất ngờ về địa vị, cũng không làm bạn vướng bận nhiều; bạn sẽ được nhận ra với con người thật của bạn chứ không phải là thứ ảo tưởng nhất thời về bạn. Với việc không sợ hãi trước mất mát, vậy thì, cùng với việc không lo lắng về tương lai, bạn sẽ hiểu được không điều gì có thể tổn thương bạn.

Giờ hãy để tôi kích thích suy nghĩ của bạn thêm một chút nữa. Chúng ta đã xác định rằng bạn không phải là tuổi tác, sự thay đổi, và cái cơ thể không tránh khỏi cái chết của bạn. Vậy thì, hãy thử tưởng tượng rằng bạn rơi vào một vụ tai nạn và mất đi cả hai chân và hai tay. Cơ thể vật lý của bạn sẽ bị giảm đi một nửa. Nó sẽ phải gánh chịu đau đớn và có thể sẽ làm thay đổi suy nghĩ và thái độ của bạn. Tuy vậy con người thật của bạn không hề bị mất đi một nửa. Con người thật của bạn vẫn không hề thay đổi.  

Bây giờ hãy đưa khái niệm này tới mức cực đoan. Cứ giả sử rằng bạn mất đi 100% hình dạng vật chất và đưa ra câu hỏi thú vị sau đây: Điều gì đã xảy ra với con người thật của bạn khi cơ thể của bạn mất đi? Có phải là nó sẽ ngừng tồn tại? Và khi thân xác của bạn chết đi và thối rữa, thì “con người thật” của bạn đi về đâu?   

Theo quan điểm cá nhân của tôi, câu trả lời sẽ là Chẳng có gì sẽ xảy ra với “bạn” hết. Bạn chỉ ngừng liên kết với cơ thể vật chất của mình mà thôi. Bạn sẽ vẫn là bạn, và bạn sẽ nói rằng, “Ồ. Vui ghê!”  

Niềm tin này đã giúp tôi nhận ra rằng hình dạng vật chất của Ali có thể sẽ tan rữa, nhưng bản thể thực sự tuyệt vời của thằng bé thì vẫn còn sống mãi – và rằng một ngày nào đó cả tôi nữa cũng sẽ rời bỏ cái thân xác này và như thế thì không sao hết cả. Đó là một ý nghĩ tuyệt vời trong những thời điểm khó khăn.

Tôi biết rằng đây là một bước nhảy vọt về niềm tin đối với những ai có sự gắn kết chặt chẽ với thân thể của họ, nhưng một khi bạn thật sự nhìn ra, bạn sẽ không bao giờ có thể quay trở lại với quan điểm cũ nữa. Để có thể đạt tới trạng thái hoan hỉ, bạn cần phải chấp nhận rằng mọi thứ trong thế giới vật chất đều sẽ biến mất và tan rã, nhưng bản thể thực thì sẽ vẫn tồn tại và không hề bị ảnh hưởng. Việc gắn kết với bản thể thực để nhìn rõ những ảo tưởng của thế giới vật chất sẽ mang lại một sự trải nghiệm tột bực về sự bình yên và hạnh phúc. Chúng ta hãy tiếp tục tìm kiếm. Rồi cuối cùng mọi chuyện sẽ có được kết quả tốt đẹp. 

 


[1] Avatar là một bộ phim khoa học viễn tưởng của Mỹ năm 2009 do James Cameron viết kịch bản và đạo diễn, với sự tham gia của các diễn viên Sam Worthington, Zoe Saldana, Stephen Lang, Michelle Rodriguez, Joel David Moore, Giovanni Ribisi và Sigourney Weaver. Bộ phim lấy bối cảnh vào năm 2154, khi con người đang khai thác một khoáng vật quý giá gọi là unobtanium tại Pandora, một hành tinh tươi tốt mang sự sống nằm trong chòm sao Alpha Centauri. Việc mở rộng khai thác mỏ tại cụm làng đang đe dọa sự tồn tại của tộc người bản địa Na’vi ở Pandora. Tiêu đề của bộ phim đề cập đến ứng dụng công nghệ gen trong việc lai ADN giữa người Na’vi và người Trái Đất của một nhóm nghiên cứu sự tương tác với người bản địa ở Pandora.

 

 

 

Advertisements