SOLVE FOR HAPPY _ CHƯƠNG 4.2

 

8030b02676e358864f34d84a2c4b6b9a

 

CHƯƠNG 4 (Tiếp)

Bạn Không Phải Là Ai?

 

Trước khi chúng ta hiểu rõ được mình là ai, sẽ là dễ dàng hơn cả nếu như ta lột bỏ các lớp mặt nạ mà ta không phải là.

Cơ thể của bạn là hình thái mà cả thế giới nhận biết bạn. Các đường nét trên khuôn mặt bạn, dấu vân tay, và DNA đều là những nét độc đáo để nhận diện bạn. Mọi thứ về bạn đều liên quan tới cái cơ thể này. Nó phải là bạn – và chắc chắn nó không thể là một ai đó khác!  

Nhưng bây giờ hãy thành thật nhé: bạn đã bao giờ nhìn vào gương và có cảm giác rằng ở trong gương kia không phải là bạn hay chưa? Tôi thì có. Và đến giờ vẫn vậy. Bạn đã bao giờ nhìn thấy mình trên một đoạn video và nghĩ rằng, Thật kỳ quặc hay là Mình thực sự chẳng liên quan đến vẻ bề ngoài của mình gì cả? Bạn đã bao giờ nghe thấy giọng nói của mình được ghi âm lại chưa? Nó nghe có giống với giọng nói bình thường của bạn hay không? Cho đến ngày mà nhà xuất bản của tôi yêu cầu tôi thu âm bản sách nói của cuốn sách này, tôi vẫn luôn nghĩ rằng giọng tôi nghe như một bé gái. Mọi người đều phá lên cười khi tôi nói ra điều đó bởi vì, hoá ra, tôi có một chất giọng rất trầm. Ngay cả khi bạn không cảm thấy bạn chẳng liên quan gì tới chính mình theo một cách nào đó, thì chắc chắn bạn sẽ thấy được điều này khi bạn già đi hoặc khi diện mạo của bạn thay đổi cho dù bạn vẫn cảm thấy bên trong con người mình không có gì thay đổi.   

Hãy suy nghĩ một chút về bài kiểm tra tính lâu dài. Nếu như cái cơ thể mà bạn đang nhìn thấy ở trong gương kia là bạn, vậy thì cái con người mang cơ thể của bạn khi vừa tròn sáu tuổi là ai? Chẳng lẽ đấy không phải là bạn hay sao? Hay điều gì sẽ xảy ra khi mà bạn tăng lên vài cân? Có phải đó là ‘nhiều’ bạn hơn không? Hoặc là, nếu như vì một tai nạn không may nào đó, một ngón tay của bạn bị mất đi cùng với dấu vân tay đặc biệt của nó, thì chẳng lẽ bạn sẽ không còn là bạn nữa hay sao? Có phải mỗi khi cắt móng tay, bạn lại rũ bỏ một phần con người mình hay chăng? Còn nếu như bạn cần được ghép thận chẳng hạn? Thì bạn vừa là người hiến thận và cũng là chính mình ư? 

Cơ thể bạn được tạo thành từ năm mươi tới bảy mươi nghìn tỷ tế bào, và hai tới ba triệu trong số đó được thay thế mỗi giây[1]. Các tế bào hồng cầu sống trong khoảng bốn tháng, trong khi bạch cầu sống trung bình khoảng một năm. Các tế bào biểu bì sống khoảng từ hai đến ba tuần; tế bào ruột kết là bất hạnh nhất – chúng chết chỉ sau khoảng bốn ngày. Thể vật chất của bạn hầu như được thay thế toàn bộ, đôi khi qua nhiều lần, trong vòng vài năm[2]. Vậy thì cái nào trong những hình thái biến đổi này là bạn đây?

Hãy suy nghĩ về bài kiểm tra nhận thức. Nếu như cơ thể bạn chính là bạn, vậy thì làm thế nào bạn lại có thể nhìn thấy và quan sát được nó được? Nếu như nó là một khách thể – vậy thì chủ thể là ai?

Cái ảo tưởng này có thể được làm rõ chỉ với vài dòng chữ.

 

Hãy nhớ rằng: Bạn không phải là cơ thể của bạn!

 

Bạn hãy dành ra vài phút để nghĩ về điều này và hiểu cặn kẽ về nó. Khi bạn làm như vậy, đừng vội nghĩ về việc mình là ai hết. Bởi vì chúng ta vẫn còn đang bàn về việc bạn không phải là ai mà.

Cái cơ thể đó, mặc dù không phải là bạn, vẫn lấy đi rất nhiều sự chú ý từ bạn. Nhiều người trong chúng ta dành cả đời để bận tâm đến nó. Tắm nắng nó, chỉnh sửa nó, và trở nên mẫn cảm với nó. Có những người cả đời thất vọng bởi vì họ muốn cái cơ thể của mình trông khác hẳn: cao hơn, gầy hơn, hoặc khoẻ hơn. Nhiều người cứ mãi bận tâm về một phần nhỏ trong đó – cái mũi, màu da, hay một vết bớt – và thấy đau khổ mỗi ngày trong cuộc đời họ. Một số người cắt bỏ một bộ phận trên cơ thể mình, hoặc kéo dài nó ra, hoặc nhồi silicone vào đó. Có người thì nhồi nhét vào cơ thể mình toàn thức ăn và đồ uống, trong khi nhiều người khác lại lấy đi nhu cầu cơ bản của nó dưới tên gọi của một tín ngưỡng, một tôn giáo, hay mốt nhất thời. Và nó luôn nhận được nhiều sự chú ý hơn sự xứng đáng của nó.

Nếu như bạn thuê một chiếc xe để đi xa, liệu bạn có bắt đầu tin rằng chiếc xe đó là bạn hay không? Nếu như chiếc xe đó vẫn ở bên bạn trong nhiều năm, thì nó có làm thay đổi điều gì chăng? Cơ thể của bạn là một thứ hình ảnh đại diện bằng vật chất đưa bạn qua thế giới vật chất, một chiếc xe, một vật chứa. Không hơn. Tuy nhiên, chiếc xe đó không phải là không gì cả. Nó còn quan trọng là đằng khác. Nếu như bạn chỉ được phép sở hữu một chiếc xe duy nhất trong suốt cuộc đời mình, hiển nhiên bạn sẽ chăm sóc nó, giữ cho nó luôn hoạt động tốt, và, bạn sẽ bảo đảm rằng nó không bị hỏng hóc hay gây ra rắc rối cho bạn trong chuyến đi dài. Bạn sẽ giữ cho nó trông thật sạch sẽ và sáng bóng và thấy trân trọng những năm tháng phục vụ của nó và mối quan hệ suốt đời mà nó mang đến cho bạn. Tuy vậy, bất kể bạn làm gì với nó và bất kể bạn thường xuyên nhìn thấy nó, bạn sẽ không bao giờ nghĩ rằng nó chính là bạn.    

Như thể ảo tưởng về cơ thể chưa đủ làm bạn lạc hướng, bạn còn bóp méo các sự việc hơn nữa bằng cách thêm vào nhiều chiếc mặt nạ, cho tới khi con người thật của bạn biến mất khỏi sự nhận biết. Chúng ta hãy tiếp tục tìm hiểu sự ảo tưởng này nhưng bây giờ ta sẽ đi nhanh hơn một chút. Vẫn còn nhiều điều cần nói tới. Rất nhiều.

 

 

Bạn Còn Không Phải Là Thứ Gì Nữa?

 

Bạn không phải là những suy nghĩ của bạn và bạn cũng không phải là cơ thể của bạn. Còn có thứ gì không vượt qua được bài kiểm tra về nhận thức và tính lâu dài nữa nhỉ? Nếu như chúng ta tiếp tục điểm qua từng điều một, cuối cùng bạn sẽ tìm thấy chính mình. 

Có lẽ bạn là những cảm xúc của mình, như là Tôi đang “yêu” chẳng hạn. Điều này nghe thật buồn cười. Thế bạn là ai trước khi bạn yêu đây? Sẽ thế nào nếu tình yêu của bạn lớn lên? Có phải khi đó sẽ có ‘nhiều’ bạn hơn không? Còn nếu bạn thôi không còn yêu nữa? Bạn biến mất chăng? Bạn đâu phải là những cảm xúc của mình.

Có thể bạn chính là đức tin của mình: Tôi là một người Hindu, một người Thiên chúa giáo, một người Hồi giáo, một người Do Thái, một người vô thần. Hay tôi là người tin vào tâm linh nhưng không theo tôn giáo. Điều đó có nghĩa là gì? Nếu bạn theo đuổi một đức tin mới, thì nó có tạo ra một phiên bản mới của bạn hay không? Vậy thì bạn là ai khi bạn tròn hai tuổi, trước khi mà hệ thống đức tin của bạn được xây dựng? Rõ ràng bạn không phải là đức tin của mình.  

Khi được hỏi bạn là ai, bạn thường trả lời với một cái tên: Tôi là Mo. Những hiển nhiên tên của tôi không phải là tôi. Tên tuổi của chúng ta có thể thay đổi thành biệt danh và tên gọi khác sau khi kết hôn, nhưng chúng ta thì không hề thay đổi. Bạn không phải là là cái tên của mình.

Một số người tự định nghĩa bản thân mình bằng nhóm người mà họ thuộc về: Tôi là người Ai Cập hoặc Tôi là một người hâm mộ của một câu lạc bộ bóng đá A. Nhưng những câu khẳng định tạm thời như vậy rồi cũng sẽ thay đổi. Bạn không phải là nhóm người mà bạn thuộc về.    

Tôi là con trai của người này hay người kia. Không, bạn không phải vậy. Những người phát hiện ra rằng mẹ mình có một bí mật nào đó và cha mình không thực sự là cha của mình đâu có biến mất khỏi trái đất này. Tôi là vợ của Tom. Được thôi, nhưng bạn là ai trước khi bạn gặp Tom vậy? Bạn không phải là cái gia phả nhà mình.  

Vậy thì tôi hẳn phải là những thành tựu của tôi. Tôi là người sáng tạo ra cái này hay là tác giả của cái kia. Thế trước đó thì bạn là ai? Tôi là nhà triệu phú tay trắng làm nên. Nếu như toàn bộ tiền bạc đều mất đi, thì có phải là gã triệu phú tay trắng làm nên trước kia không phải là bạn hay không? Bạn không phải là những thành tựu của mình.

Tôi là vị chủ nhân đầy tự hào của chiếc Rolls-Royce Phantom Drophead Coupe[3] màu đen kia. Bạn đang đùa ai đấy? Chẳng lẽ chiếc xe mà bạn lái hay thương hiệu quần áo mà bạn mặc lại định nghĩa được con người bạn hay sao? Nếu như chiếc Rolls-Royce bị đánh cắp, thì chẳng lẽ kẻ trộm kia lại trở thành bạn ư? Bạn không phải là tài sản của mình.  

Bây giờ bạn cần phải quen thuộc với cách tiếp cận này, vì vậy chúng ta hãy tăng tốc nhé. Bạn không phải là chiếc xe buýt mà vẫn thường đưa bạn đi làm và cũng chẳng phải là ông tài xế xe buýt nốt. Bạn không phải là con kiến mà bạn đã lỡ giẫm lên hay chú bướm khiến cho bạn mê mẩn ngày hôm qua. Bạn không phải là những trang sách này hay là cái màn hình máy tính mà các câu chữ của nó đã được gõ lên. Bạn không phải là con mèo nhà mình hay mặt trời hay các nguyên tử đã tạo nên toàn bộ vũ trụ này. Bất kỳ thứ gì mà bạn từng quan sát được đều không phải là bạn, và mọi thứ đã từng thay đổi trong sự hiện diện thường xuyên của bạn cũng chẳng phải là bạn nốt.   

Nếu không phải là hàng triệu triệu thứ xung quanh mình, vậy thì bạn là ai?


[1] The New York Public Library’s Science Desk Reference (Stonesong Press, 1995).

[2] Nicholas Wade, “Your Body Is Younger Than You Think,” New York Times, August 2, 2005, http://www.nytimes.com/2005/08/02/science/your-body-is-younger-than-you-think.html?_r=0

[3] Rolls-Royce Phantom Drophead Coupe là mẫu xe sang trọng được sản xuất thủ công tại Anh. Siêu xe này ra mắt tại Triển lãm Ôtô Bắc Mỹ 2007 dựa trên nền tảng của Rolls-Royce Phantom. Điểm khác biệt lớn nhất giữa Rolls- Royce Phantom là Drophead Coupe là phần mui được loại bỏ để thay bằng mui mềm. Thế hệ hiện tại của Rolls-Royce Phantom Drophead Coupé đã chính thức bị khai tử, và để kỷ niệm dòng xe này Roll-Royce đã tạo ra một phiên bản xe kỷ niệm cuối cùng. Giống như toàn bộ những mẫu xe khác của hãng, chiếc Phantom Drophead Coupe cuối cùng cũng sở hữu biểu tượng Spirit of Ecstasy trên mũi xe, có thể sáng lên khi gặp ánh nắng giúp làm nổi bật lên đường cong của nó.

 

 

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: