A MILLION LITTLE PIECES _ CHƯƠNG 2

Trưa nay mưa gió bão bùng, đất trời u ám … post vài chương A Million Little Pieces cho phù hợp với thời tiết vậy :))


 

 

728e24e61552399ae9e3dcc72e32069b

Enter a caption

 

Chương 2

 

Tôi ngồi vào xe với cái đầu đau nhức và hơi thở nặng mùi rượu. Chúng tôi lái xe về phía tây bắc để tới Minnesota. Cha tôi đã gọi vài cuộc điện thoại và đã xin được cho tôi vào một trung tâm cai nghiện và tôi không có được lựa chọn nào khác, nên tôi đồng ý đến đó một thời gian và lúc này thì tôi thấy vẫn ổn. Trời đang trở lạnh hơn.

Gương mặt tôi trở nên tồi tệ hơn và nó sưng phù lên nom thật gớm ghiếc. Tôi gặp khó khăn khi nói năng, ăn uống, hút thuốc. Tôi vẫn còn chưa dám soi gương. Chúng tôi dừng lại ở Minneapolis để gặp anh trai tôi. Anh ấy chuyển tới đó sau khi hoàn tất thủ tục ly hôn và anh biết đường tới Trung tâm cai nghiện. Anh ngồi cạnh tôi ở hàng ghế sau và nắm lấy tay tôi và vì thế mà tôi cảm thấy bớt đi phần nào sợ hãi. Chúng tôi dừng xe ở bãi đỗ xe và tôi giải quyết xong một chai rượu và chúng tôi xuống xe và chúng tôi bắt đầu đi vào cổng trung tâm cai nghiện. Tôi và anh trai và mẹ và bố. Toàn thể gia đình tôi. Đi vào Trung tâm cai nghiện. Tôi dừng lại và họ dừng lại cùng tôi. Tôi nhìn chằm chằm vào những khu nhà. Những khu nhà thấp, dài, và được kết nối lại với nhau. Thiết thực. Đơn giản. Đáng sợ.

Tôi muốn bỏ đi biệt xứ hoặc chết béng cho rồi hoặc bê tha tất cả. Tôi muốn mình cứ thế mà mù quáng và ngu dốt và vô cảm. Tôi muốn co mình lại trong một cái lỗ và không bao giờ bước ra khỏi đó nữa. Tôi muốn xóa sạch sự tồn tại của mình. Xóa sổ hoàn toàn. Tôi hít vào một hơi thật sâu. Đi thôi.

Chúng tôi bước vào căn phòng chờ chật chội. Một người phụ nữ ngồi đọc cuốn tạp chí thời trang phía sau một chiếc bàn. Bà ta nhìn lên. Tôi có thể giúp được gì cho quý vị?

Cha tôi bước tới và nói chuyện với bà ta trong khi mẹ và anh trai và tôi tìm ghế và ngồi xuống.

Tôi rùng mình. Tay tôi và chân tôi và môi tôi và ngực tôi. Run rẩy. Không vì một lý do nào.

Mẹ và anh trai dịch tới gần tôi và cầm tay tôi và nắm lấy chúng và họ thấy được tình trạng của tôi lúc này. Chúng tôi nhìn xuống nền nhà và chúng tôi không nói gì với nhau cả. Chúng tôi chờ đợi và chúng tôi nắm lấy tay nhau và chúng tôi hít thở và chúng tôi suy tư.

Cha tôi nói chuyện xong với người phụ nữ kia và ông quay lại và ông ngồi xuống trước mặt chúng tôi. Ông nom hạnh phúc và người phụ nữ kia thì đang nói chuyện điện thoại. Ông quỳ xuống.

Họ sẽ làm kiểm tra cho con ngay bây giờ.

Vâng.

Con rồi sẽ ổn thôi. Chỗ này rất tốt. Là nơi tốt nhất.

Con cũng nghe thấy thế.

Con đã sẵn sàng chưa?

Chắc thế.

Chúng tôi đứng lên và chúng tôi chuyển tới một căn phòng nhỏ nơi có một người đàn ông đang ngồi sau một chiếc bàn có chiếc máy vi tính. Anh ta đón chúng tôi ở cửa. Tôi xin lỗi, nhưng quý vị cần chia tay anh ấy tại đây.

Cha tôi gật đầu.

Chúng tôi sẽ làm kiểm tra cho anh ấy và các vị có thể gọi điện thoại cho anh ấy sau.

Mẹ tôi bật khóc.

Thằng bé đang ở nơi cần ở rồi. Đừng lo lắng.

Anh tôi quay mặt đi chỗ khác.

Thằng bé đang ở nơi cần ở.

Tôi quay người lại và họ ôm tôi. Từng người một và ôm thật chặt. Xiết chặt và ôm, tôi thể hiện cho họ thấy những gì tôi có thể. Tôi quay đi và không nói một lời nào tôi đi vào căn phòng kia và người đàn ông nọ đóng cửa lại và họ rời đi.

Người đàn ông chỉ cho tôi ghế ngồi và quay lại bàn làm việc của anh ta. Anh ta mỉm cười.

Xin chào.

Chào.

Cậu khỏe không?

Nhìn tôi trông thế nào?

Không ổn cho lắm.

Tôi thấy tệ hơn thế.

Cậu tên là James. Hai mươi ba tuổi. Sống ở North Carolina.

Vâng.

Cậu sẽ ở đây với chúng tôi một thời gian. Cậu đồng ý chứ?

Lúc này thì được.

Cậu có biết gì về nơi này không?

Không.

Cậu có muốn biết điều gì không?

Tôi không quan tâm.

Anh ta mỉm cười, nhìn tôi mất một lúc. Rồi anh ta bắt đầu nói.

Đây là Trung tâm Cai nghiện Rượu và Ma túy nội trú lâu đời nhất trên thế giới. Được thành lập vào năm 1949 từ một ngôi nhà trên nền đất cũ của khu phức hợp này, nơi mà chúng ta đang ngồi đây. Chúng tôi có tỷ lệ thành công cao nhất so với bất kỳ trung tâm cai nghiện nào trên thế giới. Ở bất kỳ thời điểm nào, trong trung tâm cũng đều có từ hai trăm tới hai trăm năm mươi bệnh nhân ở sáu nhà, ba nhà dành cho nam và ba nhà dành cho nữ. Chúng tôi tin rằng bệnh nhân cần ở lại đây điều trị cho tới khi họ khỏe lại, chứ không phải là cái kiểu hai mươi tám ngày thông thường. Dù chi phí để điều trị tại đây khá đắt, rất nhiều bệnh nhân của chúng tôi được hỗ trợ chi phí từ các quỹ và các chương trình hỗ trợ chi phí của bản thân chúng tôi. Chúng tôi đã quyên tặng hàng trăm triệu dollar. Chúng tôi không chỉ điều trị cho bệnh nhân, mà chúng tôi còn thành lập Viện Nghiên cứu và Giáo dục chuyên nghiên cứu về chứng nghiện. Cậu nên cảm thấy may mắn khi tới đây và cậu nên cảm thấy hào hứng khi bắt đầu một chương mới trong cuộc đời mình. Tôi nhìn anh ta. Tôi không nói gì cả. Anh ta nhìn lại tôi, chờ đợi tôi nói ra điều gì đó. Đó hẳn là một khoảnh khắc ngượng ngập. Anh ta mỉm cười.

Cậu đã sẵn sàng để bắt đầu chưa?

Tôi không mỉm cười.

Chắc chắn rồi.

Anh ta đứng dậy và tôi đứng dậy và chúng tôi đi vào hành lang. Anh ta nói chuyện còn tôi thì không.

Ở đây cửa luôn mở, vì vậy nếu như cậu muốn rời đi, thì cậu có thể. Tuyệt đối cấm chất gây nghiện và nếu như cậu bị phát hiện đang sử dụng hay tàng trữ chúng, cậu sẽ bị gửi về nhà.

Cậu không được phép nói gì ngoài lời chào với bất kỳ người phụ nào ngoài các bác sĩ, y tá và nhân viên của trung tâm. Nếu như vi phạm luật lệ này, cậu cũng sẽ bị đuổi khỏi đây. Còn có cả những quy tắc khác nữa, nhưng lúc này cậu chỉ cần nhớ một số như vậy thôi.

Chúng tôi đi qua một cánh cửa vào khu Khám bệnh. Có nhiều căn phòng nhỏ và các bác sĩ và y tá và dược sĩ. Các tủ thuốc được khóa lại bằng những ổ khóa to bằng thép.

Anh ta đưa tôi đến một căn phòng. Ở đó có một chiếc giường và một chiếc bàn và một cái ghế và một tủ quần áo và một ô cửa sổ. Tất cả đều mang màu trắng.

Anh ta dừng lại ở khung cửa còn tôi thì ngồi xuống mép giường.

Y tá sẽ tới đây trong vài phút và nói chuyện với cậu.

Được.

Cậu thấy ổn chứ?

Không, tôi thấy như cứt.

Rồi cậu sẽ thấy khá hơn.

Vâng.

Hãy tin tôi.

Vâng.

Người đàn ông rời đi và anh ta đóng cửa lại và tôi còn lại một mình. Chân tôi co giật, tôi chạm vào mặt mình, tôi chạy lưỡi dọc theo vòm lợi. Tôi lạnh và thấy lạnh hơn. Tôi nghe thấy có tiếng người la hét.

Cửa mở ra và một cô y tá bước vào phòng. Cô ta mang y phục màu trắng, tất cả mọi thứ đều có một màu trắng, và cô ta mang theo một bảng hồ sơ. Cô ấy ngồi xuống chiếc ghế bên chiếc bàn.

Chào anh, James.

Chào.

Tôi cần phải hỏi anh một vài câu hỏi.

Được.

Tôi cũng cần phải đo nhịp tim và huyết áp của anh.

Được.

Anh thường sử dụng loại chất gây nghiện nào?

Rượu.

Hàng ngày à?

Vâng.

Anh thường bắt đầu uống khi nào?

Khi tôi thức dậy.

Cô ta ghi nó lại.

Anh uống bao nhiêu mỗi ngày?

Nhiều nhất có thể.

Tức là bao nhiêu?

Đủ để khiến tôi như bây giờ.

Cô ấy nhìn tôi. Rồi ghi lại.

Anh còn dùng thứ gì nữa không?

Cocaine.

Có thường xuyên không?

Hàng ngày.

Cô ta ghi lại.

Bao nhiêu?

Nhiều nhất có thể.

Cô ta ghi lại.

Anh dùng loại gì?

Gần đây là crack[1], nhưng qua nhiều năm, ở bất cứ dạng gì mà nó tồn tại.

Cô ta ghi lại.

Còn gì nữa không?

Thuốc lắc, viên giấy[2], nấm[3], hàng đá[4], và keo chó[5].

Ghi lại.

Thường xuyên không?

Bất cứ khi nào tôi có được.

Có thường xuyên không?

Vài lần mỗi tuần.

Ghi lại.

Cô ta bước tới và lấy ra cái ống nghe.

Bây giờ anh cảm thấy thế nào?

Rất tệ.

Anh thấy tệ như thế nào?

Mọi thứ đều tệ.

Cô ấy chạm vào áo sơ mi của tôi.

Anh không ngại chứ?

Không.

Cô ấy kéo áo tôi lên và đặt ống nghe lên ngực tôi. Cô ấy chuyên chú lắng nghe.

Anh hãy hít sâu vào.

Cô ấy nghe tiếng tôi hít thở.

Tốt. Anh làm lại nhé.

Cô kéo áo tôi xuống và lùi lại và ghi chú lại.

Cám ơn anh.

Tôi mỉm cười.

Anh có lạnh không?

Có.

Cô ấy có một máy đo huyết áp.

Anh có thấy buồn nôn không?

Có.

Cô ấy đeo nó lên tay tôi và tôi thấy đau.

Lần cuối cùng anh dùng chất kích thích là khi nào?

Cô ấy bơm nó phồng lên.

Mới đây.

Anh dùng gì và dùng bao nhiêu?

Tôi uống một chai vodka.

So với liều lượng anh sử dụng hàng ngày thì sao?

Không đáng kể gì.

Cô ấy nhìn vào cái máy đo huyết áp và các con số dao động và cô ấy ghi lại và tháo cái máy ra.

Tôi sẽ ra ngoài một chút, nhưng tôi quay lại ngay.

Tôi nhìn vào bức tường.

Chúng tôi cần theo dõi anh cẩn thận và chúng tôi có thể sẽ cần phải cho anh một vài loại thuốc giải độc.

Tôi nhìn thấy một cái bóng và tôi nghĩ là nó đang di chuyển nhưng tôi không chắc nữa.

Bây giờ thì anh không việc gì, nhưng tôi nghĩ là anh sẽ bắt đầu cảm thấy một vài thứ gì đó.

Tôi nhìn thấy một cái khác. Tôi ghét nó.

Nếu cần gì, anh cứ gọi nhé.

Tôi ghét nó.

Cô ấy đứng dậy và cô mỉm cười và cô đặt ghế vào chỗ cũ và cô ấy rời đi. Tôi cởi giầy và tôi nằm xuống đắp chăn và tôi nhắm mắt lại và tôi thiếp đi.

Tôi thức giấc và người tôi bắt đầu run lên và tôi co người lại và tôi xiết tay thành nắm đấm. Mồ hôi chảy dọc ngực tôi, tay tôi, chân tôi. Mồ hôi làm mặt tôi đau nhức. Tôi ngồi dậy và tôi nghe thấy có tiếng người la hét. Tôi nhìn thấy một con bọ trong một góc phòng, nhưng tôi biết nó không thực sự ở đó. Những mặt tường thu hẹp lại và mở rộng ra, chúng khép lại và mở ra và tôi có thể nghe thấy tiếng chúng chuyển động. Tôi bịt tai lại nhưng như thế vẫn là chưa đủ.

Tôi đứng lên. Tôi nhìn quanh quất. Tôi không biết gì nữa cả. Tôi ở đâu, chuyện gì đã xảy ra, làm sao để thoát khỏi nơi này. Tên của tôi, cuộc đời của tôi.

Tôi co người lại trên nền nhà và tôi bị nghiền nát bởi những hình ảnh và những âm thanh. Những sự việc mà tôi chưa từng chứng kiến hay nghe thấy trong đời. Chúng tiến tới từ trần nhà, từ khung cửa, từ ô cửa sổ, từ dưới gầm bàn, từ dưới gầm ghế, từ dưới gầm giường, từ trong hộc tủ. Chúng tới từ trong cái hộc tủ khốn kiếp kia. Những cái bóng tăm tối và những chùm sáng lóa mắt và những chớp sáng màu xanh và vàng và đỏ tươi như màu máu trong cơ thể tôi. Chúng tiến tới chỗ tôi và chúng gào thét với tôi và tôi không biết chúng là những gì nhưng tôi biết chúng đang hỗ trợ những con bọ kia. Chúng đang hét lên với tôi.

Người tôi bắt đầu co giật. Co giật co giật co giật. Toàn bộ cơ thể tôi co giật và tim tôi đập loạn xạ và tôi có thể nghe thấy tiếng dội của nó trong lồng ngực mình và tôi vã mồ hôi và tôi đau nhức. Những con bọ đang trườn bò bên dưới làn da của tôi và bắt đầu cắn xé tôi và tôi cố sức giết chúng. Tôi cào vào da thịt mình, giật tóc mình, bắt đầu tự cắn mình. Tôi không còn răng nữa và tôi tự cắn mình và ở đó có những cái bóng và thứ ánh sáng chói mắt và những tia sáng và những tiếng thét và những con bọ toàn bọ là bọ. Tôi chịu thua. Tôi hoàn toàn thua mẹ nó rồi.

Tôi hét lên.

Tôi tự tiểu lên người mình.

Tôi ị ra quần.

Cô y tá quay lại và cô gọi hỗ trợ và những người đàn ông trong bộ đồng phục màu trắng bước vào phòng và họ đặt tôi lên giường và họ cố định người tôi lại. Tôi cố giết chết những con bọ kia nhưng tôi không thể cử động nên chúng vẫn còn sống. Trong tôi. Trên cơ thể tôi. Tôi cảm thấy có sự hiện diện của ống nghe và máy đo huyết áp và họ đâm một mũi kim vào tay tôi và họ giữ tôi nằm yên.

Tôi bị bóng tối bao phủ hoàn toàn.

Tôi không còn nhận biết gì nữa cả.

 


 

[1] Crack: tên thường gọi của crack cocaine (CC), là một dạng sử dụng của cocain. Sản phẩm hoá học tạo thành ở dạng tinh thể nhỏ, sáng bóng liên kết với nhau thành những khối nhỏ kích cỡ như viên sỏi. Khi hút Crack, chúng tạo ra những tiếng kêu lách tách, vì vậy người ta gọi là Crack. Crack là dạng cocain thông dụng nhất được sử dụng bằng cách hút nhiều hơn là hít, hai hình thức này đều gây tác dụng hưng phấn tối đa. Loại ma túy này dễ cất giấu, dễ vận chuyển, dễ sử dụng nên được dùng nhiều ở các nước

Nguồn : http://cema.gov.vn/pcmt/modules.php?name=CMS&op=details&mid=105.

[2] viên giấy hay acid/ LSD – lysergic axít diethylamide. Chúng được đóng gói thành dạng viên con nhộng, viên nén , chất lỏng…. , đa số là được tẩm vào giấy thấm thành những ô vuông nhỏ (1x1cm) từng tấm như kiểu tem. Sử dụng bằng cách dán vào lưỡi, hoặc hòa với đường rồi ngậm vào mồm. Đây là 1 loại ma túy gây ảo giác cực kỳ mạnh, để lại nhiều phản ứng mang tính thần kinh tùy theo liều dùng và sức khoẻ của người dùng. Hiệu ứng này được người ta gọi là trip (hành trình), mỗi LSD trip này dài hay ngắn tuỳ thuộc vào từng trường hợp cụ thể. LSD khiến mắt người sử dụng bị khuếch đại, sai lệch về các hình thể, lẫn lộn độ gần xa, không phân biệt được sự tiếp giáp giữa sáng tối, đặc biệt là vùng tiếp giáp về màu sắc.

[3] nấm/ nấm ảo (tên tiếng anh: mushrooms, shromms, magic mushrooms). Nấm ảo là cây nấm có chứa psilocybin , là 1 loại tiền ma tuý có khả năng gây ảo giống như LSD . Loại nấm này đã đc sử dụng trong nhiều nền văn hoá bản xứ , với mục đích xui khiến sự thay đổi ý thức với những nghi lễ tôn giáo. Loại nấm này được sử dụng hợp pháp ở Amsterdam, Hà Lan.

[4] hàng đá hay ma túy đá (methaphetamin/ meth/ ice) là tên gọi chỉ chung cho các loại ma túy tổng hợp, có chứa chất methamphetamine (meth) và amphethamine (amph) thậm chí là niketamid được phối trộn phức tạp từ nguyên liệu tự nhiên và hóa chất khác nhau trong đó thành phần chính, phổ biến là methamphetamine. Loại ma túy này được giới sử dụng gọi là “đá” vì hình dạng bên ngoài trông giống đá – là tinh thể kết tinh thành những mảnh vụn li ti, gần giống với hạt mì chính (bột ngọt) hoặc giống hạt muối và óng ánh giống đá. Ngoài dạng phổ biến trên, ma túy đá còn bán bất hợp pháp trên thị trường dưới các dạng cục, bột, viên nén. Đây là một loại ma tuý mới tồn tại dưới dạng thức tinh thể.

Ma túy đá không chỉ được biết đến với tác dụng gây phê cho người nghiện mà còn là một loại thuốc khiến người dùng thèm muốn cả chuyện quan hệ tình dục. Nhiều người dùng ma túy đá để vui chơi hết mình, chứng tỏ đẳng cấp mà không biết rằng có sức tàn phá đối với sức khỏe, đồng thời gây ảnh hưởng xấu đến xã hội. Biểu hiện của những người thường xuyên sử dụng ma túy gây ra hậu quả thường thấy ảnh hưởng cho xã hội như chém giết người vô cớ, cuồng dâm, hoang tưởng, mất kiểm soát hành vi, nặng hơn sẽ mắc tâm thần và hậu quả cá nhân là suy kiệt thể chất và suy giảm khả năng tình dục. Hiện nay ma túy đá được xem là loại ma túy nguy hiểm nhất của thế kỷ 21.

[5] keo chó (glues) là loại dung môi hợp hữu cơ dùng để dán gỗ, kính, sắt… có tiền chất ma túy, nhưng không được xem là ma túy. Keo con chó như DOG 66, hay Adhesive – P66 đang được hít như ma túy bởi một bộ phận đông đảo thanh niên, đặc biệt là học sinh, gây ra trạng thái lâng lâng như phê thuốc, gây tác hại kinh hoàng như giảm thị lực, giảm thính lực, rối loạn vận động, gây ho, chóng mặt, buồn ngủ, lơ mơ, nhức đầu, nôn mửa, đau họng, yếu người, loạng choạng cùng những biểu hiện như say rượu… nặng có thể mất ý thức và tử vong.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: