Ghost Boy _ Chương 5

CHƯƠNG 5: VIRNA

Mùi tinh dầu quýt thật hắc nhưng cũng thật ngọt ngào khi Virna xoa bóp tay cho tôi. Đôi bàn tay cô dịch chuyển liên tục khi cô làm việc với những khối cơ co cứng của tôi. Khi tôi nhìn cô, cô ngẩng đầu và mỉm cười với tôi, và tôi lại tự hỏi tại sao tôi không nhận ra niềm hy vọng khi nó lần đầu tiên đến với cuộc đời mình.

Ban đầu tất cả những gì tôi biết là Virna không bao giờ lộ răng mỗi khi cười và cô thường đong đưa chân mỗi khi ngồi bắt chéo chân trên ghế. Cô bắt đầu làm việc tại trung tâm chăm sóc như một chuyên gia điều trị bằng phương pháp xoa dịu, và tôi để tâm tới những chi tiết về cô bởi vì đó là những gì mà bạn vẫn làm khi người khác không nói chuyện cùng bạn. Nhưng rồi Virna bắt đầu nói chuyện với tôi, và tôi nhận ra cô là người mà tôi sẽ không bao giờ quên được. Mọi người đều nói về tôi, hay về thế giới xung quanh tôi, vì vậy bất cứ ai đối xử với tôi như một vết cắt phía trên phần rễ của các loại rau củ đều trở nên đặc biệt.

Vào một buổi chiều Virna bảo với tôi rằng cô bị đau bụng. Đó tựa như một lời thú nhận thường ngày mà tôi vẫn nghe được từ những người xung quanh trong nhiều năm khi họ tán chuyện bâng quơ, cho rằng tôi không giống với họ. Những điều tôi biết về tình trạng sức khỏe của các điều dưỡng viên đều không đáng bận tâm: một người có chồng bị bệnh Alzheimer[1], một người khác có vấn đề về thận, và một người phụ nữ không thể có con vì bị u xơ cổ tử cung.

Nhưng khi Virna nói chuyện thì lại hoàn toàn khác. Cô không tự nói chuyện với chính mình, với một ai khác, hay là với căn phòng trống không như những người khác vẫn thường làm. Cô nói chuyện cùng tôi, những câu chuyển phiếm mà cô sẽ cùng chia sẻ với bất kỳ ai ở cùng độ tuổi của mình về những suy nghĩ hiện ra trong đầu cô như những hạt bụi bay trong nắng. Đó là câu chuyện mà những người bạn ở độ tuổi hai mươi vẫn thường trao đổi với nhau mà tôi chưa từng được trải nghiệm trước đó. Rất nhanh Virna bắt đầu kể cho tôi nghe mọi điều về nỗi buồn khi bà cô bị ốm cho tới chú chó nhỏ mà cô mới nhận nuôi rồi cả về chàng trai mà cô sắp sửa hẹn hò. Tôi có cảm giác như thể tôi đã có được người bạn đầu tiên.

Đó là lý do cho việc tôi bắt đầu quan sát Virna, một việc mà tôi không thường thực hiện. Đầu tôi thường có cảm giác nặng nề mỗi khi tôi gắng ngẩng đầu lên, và tôi hiếm khi cùng ngang tầm mắt với những người khác bởi tôi thường ngồi trên ghế hoặc nằm xuống. Vì quá vất vả nên đã từ lâu tôi từ bỏ nỗ lực giao tiếp bằng ánh mắt với những người chỉ nhìn mà không thấy. Nhiều giờ trong ngày tôi ngồi nhìn chằm chằm vào không khí. Nhưng điều đó đã thay đổi khi Virna bắt đầu tiến hành mát xa bằng hương liệu cho tôi cùng các học viên tại trung tâm nhằm giúp cho chân tay của chúng tôi được thư giãn. Tôi nằm ngửa trong khi cô xoa bóp những cơ bắp nhức mỏi cho tôi, tôi có thể dõi mắt theo cô trong lúc cô nói chuyện, và từng chút một tôi bắt đầu ló ra khỏi chiếc vỏ mà tôi vẫn chui rúc vào.

Virna nhìn nhận tôi một cách thích đáng, điều mà không một ai từng thực hiện với tôi trong suốt một thời gian dài. Cô ấy nhìn thấy đôi mắt tôi thực sự là cửa sổ của tâm hồn tôi và ngày càng bị thuyết phục rằng tôi hiểu hết những điều cô nói. Nhưng làm sao để cô có thể thuyết phục được những người khác rằng cậu bé ma không biết phản ứng còn có nhiều khả năng khác?

Nhiều tháng trở thành một năm và sau đó là hai. Khoảng sáu tháng trước, Virna có xem một chương trình TV nói về một người phụ nữ được trợ giúp để giao tiếp sau khi bị câm do tai biến của một cơn đột quỵ. Ngay sau khi Virna tới một viện điều dưỡng gần trung tâm của chúng tôi và lắng nghe một vị chuyên gia giảng giải về cách thức hỗ trợ những người không có khả năng nói, và cô ấy quay trở về trung tâm chăm sóc và hào hứng kể cho tôi nghe.

“Họ sử dụng nút bấm hoặc công tắc và các thiết bị điện tử để giúp con người giao tiếp,” cô kể. “Anh có nghĩ là anh cũng có thể làm được như thế không, Martin? Em tin là anh có thể đấy.”

Những nhân viên chăm sóc khác cũng tới tham dự buổi nói chuyện ngày hôm đó nhưng không một ai bị thuyết phục giống như Virna về việc tôi có thể là một ứng cử viên thích hợp.

“Cô có nghĩ là cậu ấy thực sự có khả năng không?” một người hỏi sau khi nghe cô bày tỏ hy vọng về tôi.

Người phụ nữ ấy cúi xuống nhìn tôi với bóng dáng mơ hồ của một nụ cười trên gương mặt, và tôi mỉm cười để cố gắng chỉ cho bà ấy thấy rằng tôi có hiểu những điều bà nói. Nhưng hai cử chỉ duy nhất của tôi — giật đầu xuống bên phải và mỉm cười — được thông dịch thành một phản ứng co giật của một trí tuệ kém phát triển, thứ phản ứng mà bất kỳ một đứa trẻ sáu tháng tuổi nào cũng có thể thực hiện, và vì thế mà bà ấy không nhận ra bất cứ điều gì.

Nữ nhân viên chăm sóc kia nhìn vào tôi và thở dài khi nụ cười trên gương mặt bà ta biến mất. Tôi tự hỏi liệu bà ấy có biết rằng hơi thở của mình mang đầy vị đắng chát của tách cà phê mà bà vừa uống hay không.

“Chị có tưởng tượng được chuyện lố bịch vừa rồi không?” bà ta nói với một người bạn sau khi Virna rời đi. “Những người như bọn họ sẽ không có cách nào để giao tiếp đâu.”

Hai người phụ nữ ấy nhìn quanh căn phòng.

“Gertje thì sao?”

Họ nhìn về phía một cậu bé đang chơi với chiếc ô tô gần đó.

“Thằng bé này khá hơn những đứa khác một chút, nhỉ?”

Những người phụ nữ yên lặng trong một lúc trước khi ánh mắt họ dừng lại trên người tôi. Họ không nói gì khi nhìn thấy tôi ngồi trên chiếc xe lăn. Họ không cần phải nói. Tôi biết rằng tôi vẫn được xem như là một trong những đối tượng thấp kém nhất ở cái nơi mà yêu cầu đầu vào chỉ là một chỉ số IQ ở mức ba mươi hay ít hơn.

Mặc cho tất cả những nghi ngờ ấy, Virna không hề dao động. Một ngọn lửa của niềm tin đã được nhóm lên trong cô. Sau khi lặp đi lặp lại với người khác rằng cô cho là tôi có thể hiểu rõ lời người khác nói, cô bắt đầu nói chuyện với ba mẹ tôi, và họ đồng ý sẽ đưa tôi đi kiểm tra. Ngày mai ba mẹ sẽ đưa tôi tới chỗ mà tôi cuối cùng cũng có thể được trao cho chiếc chìa khóa để mở ra cánh cửa nhà tù.

“Anh sẽ cố gắng hết sức mình, nhé?” Virna nói với tôi những lời ấy vào lúc này khi cô nhìn tôi.

Tôi có thể thấy được là cô đang lo lắng. Nghi ngại thấp thoáng hiện liên trên gương mặt cô như một bóng mây chạy ngang đường chân trời trong một ngày nắng. Tôi nhìn lại, ước gì tôi có thể nói với cô rằng tôi sẽ vận dụng hết mọi tế bào trên cơ thể này để tận dụng tối đa một cơ hội mà tôi không bao giờ dám nghĩ tới. Đây là lần đầu tiên tôi được đánh giá như thế này, và tôi sẽ làm tất cả những gì có thể để đưa ra một số dấu hiệu nhỏ rằng tôi xứng đáng với sự chú ý ấy.

“Anh hãy cố gắng hết mình, Martin nhé,” Virna nói. “Điều quan trọng là anh cần chỉ cho họ thấy những gì anh có thể thực hiện bởi vì em biết là anh có thể.”

Tôi nhìn cô ấy. Nước mắt long lanh những tia màu bạc nơi khóe mắt cô. Niềm tin của cô dành cho tôi thật mạnh mẽ và tôi cần phải đền đáp lại điều đó.


[1] Bệnh Alzheimer (AD, SDAT) hay đơn giản là Alzheimer là một chứng mất trí phổ biến nhất. Vào năm 1906, lần đầu tiên bác sĩ tâm thần và thần kinh học người Đức Alois Alzheimer đã chỉ ra căn bệnh này không thể chữa được, mang tính thoái hóa và gây tử vong. Căn bệnh này được đặt theo tên ông. Bệnh này thường xuất hiện ở người trên 65 tuổi, tuy nhiên dạng Alzheimer sớm dù không phổ biến nhưng có thể xảy ra sớm hơn rất nhiều. Năm 2006 có 26,6 triệu người mắc bệnh Alzheimer trên toàn thế giới. Dự đoán tỉ lệ mắc Alzheimer trên thế giới sẽ là 1 trên 85 vào năm 2050.

Mặc dù các ca bệnh Alzheimer có đặc điểm riêng biệt đối với mỗi cá nhân, tuy nhiên có nhiều triệu chứng tương đồng xuất hiện sớm nhưng khi quan sát thường nhầm lẫn với các bệnh ‘liên quan đến tuổi già’, hoặc biểu hiện của stress. Trong giai đoạn đầu, triệu chứng phổ biến nhất được công nhận là không có khả năng để nhớ được việc vừa xảy ra. Khi bệnh tiến triển, các triệu chứng bao gồm sự nhầm lẫn, khó chịu, thay đổi tâm trạng, mất khả năng phân tích ngôn ngữ, mất trí nhớ dài hạn, suy giảm các giác quan. Dần dần, cơ thể sẽ mất đi một số chức năng, cuối cùng dẫn đến cái chết. Thông thường khi các triệu chứng này bộc lộ, thì người bệnh chỉ có thể sống được khoảng 7 năm, dưới 3% bệnh nhân sống thọ thêm 14 năm sau khi phát hiện bệnh.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: