Ghost Boy _ Chương 2

3029019202_44b9d9cce1

CHƯƠNG 2: VỰC SÂU

Cho tới năm mười hai tuổi, tôi vẫn còn là một đứa trẻ bình thường — có thể là rụt rè hơn hầu hết những thằng nhóc ở cùng độ tuổi đó và có thể không phải là một đứa sôi nổi gì cho lắm nhưng tôi là một thằng bé hạnh phúc và khỏe mạnh. Thứ mà tôi yêu thích hơn hết thảy là những món đồ điện tử, và với cái năng khiếu này mà mẹ hoàn toàn tin tưởng cho phép tôi sửa chữa một cái phích cắm khi tôi vừa mới mười một tuổi. Tài năng của tôi đồng nghĩa với việc tôi có thể tạo ra được một nút điều khiển trong chiếc máy tính cổ lỗ sĩ của ba mẹ và thiết lập một hệ thống báo động trong phòng mình để ngăn chặn hai kể xâm lược là cậu em trai và cô em gái, là David và Kim. Cả hai đứa đều có âm mưu xâm chiếm vương quốc đồ chơi Lego[1] tí hon của tôi, nhưng sinh vật sống duy nhất được phép tiến vào phòng tôi, ngoại trừ ba mẹ, là chú cún có tên Pookie, vẫn thường theo chân tôi khắp mọi nơi.

Trong nhiều năm, nhờ vào không biết bao nhiêu là cuộc nói chuyện của mọi người mà tôi biết được rằng vào tháng 1 năm 1988 tôi trở về nhà từ trường học và kêu rằng cổ họng bị đau và từ đó tôi không bao giờ tới lớp nữa. Trong nhiều tuần và nhiều tháng sau đó, tôi ngừng ăn uống, bắt đầu ngủ hàng giờ liền mỗi ngày, và kêu đau mỗi khi bước đi. Cơ thể tôi trở nên yếu đi khi tôi không còn sử dụng đến nó nữa và rồi đến lượt tâm trí tôi: đầu tiên tôi bắt đầu quên mất các sự kiện, rồi đến những việc quen thuộc như tưới nước cho cây, và cuối cùng là những khuôn mặt người.

Nhằm cố gắng giúp cho tôi nhớ được, ba mẹ đưa cho tôi một tấm ảnh gia đình để mang theo bên mình mọi lúc mọi nơi, và mẹ tôi, Joan, quay cho tôi một đoạn video về ba, Rodney, ở thời điểm ông đi làm mỗi ngày. Nhưng trong khi họ kỳ vọng rằng hành động lặp đi lặp lại này sẽ giúp ngăn trở những ký ức trôi tuột khỏi trí óc tôi, nó lại không mang tới bất kỳ kết quả nào. Khả năng nói của tôi trở nên kém đi khi tôi dần dần quên mất tôi là ai và tôi đang ở đâu. Từ cuối cùng mà tôi nói ra được là sau khoảng một năm kể từ ngày tôi bắt đầu bị bệnh, khi ấy tôi đang nằm trên một chiếc giường bệnh ở bệnh viện.

“Bao giờ nhà?” tôi hỏi mẹ.

Nhưng không một thứ gì còn có thể tác động được tới tôi khi các cơ bắp trở nên vô dụng, chân tay tôi trở nên co cứng, và những ngón tay và ngón chân tôi co quắp lại như móng vuốt. Nhằm đảm bảo rằng tôi không bị đói khi cân nặng của tôi sụt giảm, ba mẹ luôn đánh thức tôi dậy để cho tôi ăn. Ba dựng tôi ngồi dậy, mẹ đút từng thìa thức ăn vào mồm tôi, và tôi nuốt xuống theo bản năng. Ngoài ra, tôi không di chuyển nữa. Tôi trở nên hoàn toàn không có phản ứng. Tôi ở trong trạng thái sống thực vật mà không một ai hiểu ra làm sao bởi vì ngay cả các bác sĩ cũng không thể chuẩn đoán được nguyên nhân bệnh.

Ban đầu, các bác sĩ cho rằng vấn đề của tôi nằm ở phạm trù tâm thần học, và tôi dành hàng tuần liền để điều trị tại khoa thần kinh. Chỉ sau khi các chuyên gia thần kinh học gặp thất bại trong việc thuyết phục tôi ăn hay uống làm dẫn đến tình trạng mất nước của cơ thể thì họ mới chịu chấp nhận rằng chứng bệnh của tôi thuộc về nguyên nhân vật lý chứ không phải tâm thần. Vì thế việc chụp não và điện não đồ[2], chụp MRI[3] và kiểm tra máu được thực hiện, và tôi được chỉ định pháp đồ điều trị dành cho bệnh lao và bệnh viêm màng não do Cryptococcus[4], nhưng không có một kết luận cuối cùng nào được đưa ra. Hết loại thuốc này đến loại thuốc khác được thử nghiệm trên người tôi — magnesium chloride[5] và potassium[6], amphotericin[7] và ampicillin[8]— nhưng không một thứ thuốc nào mang lại tác dụng. Tôi đã vượt xa khỏi giới hạn mà ngành y học có thể nhận thức được. Tôi lạc lõng nơi vùng đất mà những chú rồng ngủ quên và không một ai có thể giải cứu tôi.

Tất cả những gì mà ba mẹ tôi có thể làm được là chứng kiến tôi từng ngày tuột khỏi vòng tay họ từng ngày: họ cố gắng giúp tôi bước đi, nhưng tôi luôn cần người dìu mình khi đôi chân ngày một trở nên yếu ớt; họ đưa tôi đi khắp các bệnh viện trên toàn đất nước Nam Phi và hết cuộc kiểm tra này tới cuộc kiểm tra khác được thực hiện, nhưng kết quả vẫn chỉ là một con số không tròn trĩnh; và họ gửi đi những lá thư đầy tuyệt vọng tới các chuyên gia ở nước Mỹ, Canada, và Anh, những người cứ mãi trả lời rằng các đồng nghiệp của họ ở Nam Phi đã làm tất cả những gì có thể.

Phải mất gần một năm để các vị bác sĩ thừa nhận rằng họ không còn bất kỳ một phương pháp trị liệu nào nữa. Tất cả những gì mà họ có thể nói ra là tôi đang phải mắc một chứng bệnh thoái hóa rối loạn thần kinh, nguyên nhân và tiên lượng bệnh không rõ, và tư vấn cho ba mẹ tôi rằng họ nên đưa tôi tới một cơ sở nhân đạo nào đó để chứng bệnh của tôi tiếp tục tiến triển. Theo một cách lịch sự và dứt khoát, các chuyên gia y tế phủi bàn tay của họ khỏi người tôi mỗi khi mẹ và ba được thông báo một cách vắn tắt rằng họ cứ nên chờ đợi cho tới khi cái chết của tôi sẽ giải thoát cho tất cả chúng tôi.

Vì vậy tôi được đưa về nhà, nơi tôi được mẹ chăm sóc, người đã phải từ bỏ công việc của một chuyên viên chụp X quang để trông nom tôi. Trong khi đó ba miệt mài với công việc của một kỹ sư cơ khí và không thể về nhà để gặp David và Kim trước giờ chúng đi ngủ. Hoàn cảnh của chúng tôi thật khó chống đỡ. Sau một năm nằm ở nhà, khi tôi mười bốn tuổi, gia đình đưa ra quyết định sẽ gửi tôi vào trung tâm chăm sóc ban ngày hiện tại, nhưng tôi sẽ trở về nhà vào mỗi buổi tối.

Năm tháng trôi qua với việc tôi đánh mất mình trong bóng tối, trong một thế giới không thể nhìn thấy gì. Ba mẹ tôi từng cố trải đệm ra sàn phòng khách để họ, Kim, và David đều có thể trải nghiệm cuộc sống giống như tôi — cuộc sống nằm một chỗ trên sàn nhà — với hy vọng sẽ được gần gũi bên tôi. Nhưng tôi chỉ nằm đó như một cái vỏ trống rỗng, không nhận biết được bất cứ điều gì xung quanh mình. Và rồi một ngày kia, tôi bắt đầu quay trở lại với cuộc sống.


[1] Lego (được đăng kí tên thương mại là chữ in ha LEGO) là một dòng sản phẩm đồ chơi xếp hình phổ biến được tập đoàn Lego chế tạo. Tập đoàn này thuộc sở hữu riêng có trụ sở tại Billund, Đan Mạch. Lego là sản phẩm quan trọng nhất của công ty. Nó bao gồm những thanh nhựa hình viên gạch nhiều màu cài được vào nhau, hình nhân mini và nhiều bộ phận khác. Những viên gạch lego có thể được lắp ráp và kết nối theo nhiều cách để tạo ra nhiều đồ vật như là xe cộ, tòa nhà và cả những robot làm việc. Bất cứ thứ gì đều có thể tháo rời sau khi đã lắp ghép và các mảnh ghép sẽ được dùng để tạo ra những cái mới. Lego đã bắt đầu sản xuất những viên gạch đồ chơi cài được với nhau vào năm 1949. Kể từ đó, “tiểu văn hóa” Lego toàn cầu đã phát triển, hỗ trợ phát triển cho các phim, các trò chơi, các cuộc thi và năm công viên giải trí theo chủ đề này. (Theo Wiki)

[2] điện não đồ (tiếng Anh: Electro encephalography – EEG), là một hệ thống chẩn đoán chức năng ghi lại độ phóng xạ mang điện của não từ da đầu, là một xét nghiệm nhằm phát hiện những bất thường trong hoạt động điện của não.

EEG là điện thế hoạt động của vỏ não phát ra. Trong suốt quá trình kiểm tra EEG, các điện cực được gắn trên đầu của bạn. Các điện cực này thu nhận các tín hiệu điện từ não và gửi chúng tới một máy EEG.

Các điện cực này chỉ thu nhận duy nhất các hoạt động từ não, chúng không phát ra các tín hiệu điện. Điều này có nghĩa là các điện cực không có tác dụng đối với não và chúng không gây ra bất kì đau đớn nào.

Máy EEG ghi lại các tín hiệu điện từ não đưa tới một máy tính. Tín hiệu này giống như những đường lượn sóng. Những đường lượn sóng này đại diện cho các mẫu sóng não của bạn. Kiểm tra EEG chỉ có thể chỉ ra duy nhất mẫu sóng não của bạn tại thời điểm thực hiện kiểm tra. Tại những lần khác, mẫu sóng não có thể khác.

Hầu hết mọi người đều có mẫu sóng não giống nhau. Đôi khi, kiểm tra EEG chỉ ra rằng một người có mẫu sóng não không bình thường, bằng việc gây ra hoạt động điện không bình thường trong não. Và đôi khi có thể chỉ ra được người đó mắc bệnh động kinh.

[3] Chụp cộng hưởng từ hay còn gọi là chụp MRI (Magnetic Resonnace Imaging) là phương pháp đưa cơ thể vào vùng từ trường mạnh để đồng hóa chiều chuyển động của các nguyên tử Hydro trong các phân tử nước của cơ thể và một ăng ten thu phát sóng radio tần số thấp (tần số radio này được thay đổi trong vùng từ trường ổn định của nam châm chính tùy theo mục đích khảo sát của sự phân biệt mỡ, nước, v v) được sử dụng để gửi tín hiệu đến cơ thể gặp các nguyên tử Hydro của cơ thể sau đó nhận lại tín hiệu về chiều chuyển động của các nguyên tử này, tín hiệu của ăng ten được truyền về trung tâm máy tính xử lý tín hiệu số sau đó các tín hiệu được truyền về máy tính điều khiển và các hình ảnh cấu trúc cơ thể được mô phỏng tại đây. MRI rất có giá trị trong chẩn đoán các tổn thương của phần mềm, hệ thống mạch máu, hệ thống thần kinh và khớp xương.

[4] viêm màng não do cryptococcus: là một tánh nhiễm gây ra bởi các loại nấm Cryptococcus neoformans, lây nhiễm the thành xung quanh não và tủy. Triệu chứng bao gồm sốt, khó chịu, và nhức đầu. Viêm màng não cryptococcal thông thường ảnh hưởng đến những người bị suy yếu hệ thống miễn dịch, bao gồm cả những người bị nhiễm HIV. Ở những người bị nhiễm HIV, viêm màng não do cryptococcus là một điều kiện xác định AIDS.

[5] Magnesium chloride là một phiên bản bổ sung Magnesium, một khoáng chất được tìm thấy tự nhiên trong cơ thể. Các khoáng chất cần thiết cho cơ bắp và thần kinh chức năng, cũng như sức khỏe của tim và xương. Một số thực phẩm, chẳng hạn như các loại hạt, đậu và rau bina, là những nguồn giàu Magnesium. Bổ sung Magnesium chloride là không cần thiết trừ khi bạn đang thiếu các khoáng chất.

[6] Potassium Chloride (Kali Chloride) là một chất bổ sung khoáng được sử dụng để điều trị hoặc ngăn chặn mức độ Potassium thấp trong máu. Potassium là điều cần thiết cho các chức năng của tim, cơ, thận, thần kinh và hệ tiêu hóa. Thông thường, một chế độ ăn uống cân bằng cung cấp tất cả các bạn cần Potassium.

Tuy nhiên, một số bệnh, điều kiện, hoặc các loại thuốc có thể loại bỏ Potassium ra khỏi cơ thể. Sự suy giảm Potassium có thể được gây ra bởi: Nôn mửa hoặc tiêu chảy quá nhiều; Thuốc lợi tiểu; Ketoacidosis do lượng đường trong máu rất cao; Bệnh thận; Rối loạn tuyến thượng thận; Một số bệnh tiêu hóa

[7] amphotericin: một loại thuốc kháng sinh trống nấm chống lại các bệnh nhiễm trùng do nấm nhờ dựa vào sterol (chủ yếu là ergosterol) ở màng tế bào nấm làm biến đổi tính thấm của màng. Amphotericin được sử dụng để điều trị những bệnh nghiêm trọng, nhiễm nấm đe dọa tính mạng; không phải là để sử dụng trong điều trị nhiễm nấm thông thường như nhiễm nấm miệng, thực quản, hoặc âm đạo.

[8] Ampicillin là kháng sinh phổ rộng thuộc nhóm betalactam, tức là nhóm kháng sinh có cấu trúc phân tử gồm khung bêta-lactame, trên đó có các nhóm trí hoán. Cùng trong nhóm betalactam với ampicillin, còn có các loại thuốc kháng sinh khác là: penicillin, amoxycillin, augmentin, unacyl, cloxacillin, oxacillin,… Ampicillin có tác dụng chống lại những vi khuẩn mẫn cảm gây nhiễm khuẩn đường hô hấp, dẫn mật, tiêu hoá, tiết niệu, một số bệnh ngoài da như viêm bì có mủ, áp -xe, đầu đinh… viêm tai giữa, bàng quang và thận… Ampicilin là một kháng sinh tương tự penicilin tác động vào quá trình nhân lên của vi khuẩn, ức chế sự tổng hợp mucopeptid của thành tế bào vi khuẩn.

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: