Ghost Boy – Mở đầu

Barney Hero Shot. Barney © 2006 Lyons Partnership, L.P. Barney © 2006 Lyons Partnership, L.P.

Barney Hero Shot. Barney © 2006 Lyons Partnership, L.P. Barney © 2006 Lyons Partnership, L.P.

MỞ ĐẦU

Chú khủng long Barney[1] lại xuất hiện trên vô tuyến. Tôi ghét Barney — và cả cái khúc nhạc nền của chú ta nữa. Cái con khủng long chết tiệt ấy cứ lải nhải mãi bài “Yankee Doodle Dandy.”

Tôi thấy tụi nhóc nhảy lò cò, nhảy chân sáo, và nhảy bổ vào vòng tay giang rộng của con khủng long màu tím trước khi tôi ngước mắt nhìn ra xung quanh căn phòng. Những đứa trẻ ở đây nằm bất động trên nền nhà hay ngồi sụp xuống những chiếc xe lăn. Một sợi dây chằng xung quanh và dựng người tôi ngồi trên chiếc xe lăn. Cơ thể của tôi, cũng giống như những đứa trẻ còn lại, đều bị đặt trong một cái nhà tù mà tôi không tài nào thoát khỏi: khi tôi cố gắng nói chuyện, tôi chỉ đơn giản im lặng; khi tôi muốn dịch chuyển bàn tay mình, nó chỉ ở nguyên một chỗ.

Chỉ có một điều khác biệt duy nhất giữa tôi với những đứa trẻ này: tâm trí tôi nhảy nhót, xoay vòng, đảo lộn khi nó cố gắng thoát khỏi sự kềm kẹp chính mình, lộ ra ánh chớp của sắc màu rực rỡ trong một thế giới xám xịt. Nhưng không một ai biết cả bởi vì tôi không có cách nào nói ra được điều đó với họ. Mọi người vẫn cứ luôn cho rằng tôi là một cái vỏ trống rỗng, đó là lý do vì sao mà tôi lại ngồi đây xem Barney hay Vua Sư Tử[2] hết ngày này qua ngày khác trong suốt chín năm qua, và khi mà tôi cho rằng mọi chuyện không thể nào tồi tệ hơn được nữa, thì lại đến lượt Teletubbies[3].

Tôi hai mươi nhăm tuổi, nhưng những ký ức của tôi về quá khứ chỉ bắt đầu từ thời khắc tôi quay trở lại với cuộc sống từ đúng nơi tôi đã lỡ mất. Việc ấy giống như là việc nhìn thấy ánh đèn chớp trong bóng tối khi tôi nghe thấy mọi người nói chuyện về sinh nhật lần thứ mười sáu của tôi và băn khoăn rằng liệu có nên cạo những sợi râu mọc lởm chởm trên cằm tôi hay không. Tôi thực sợ hãi khi lắng nghe những lời nói ấy bởi vì, cho dù tôi không có được một chút hồi ức hay cảm giác nào về quá khứ, tôi cứ cho rằng tôi vẫn là một đứa trẻ và những tiếng nói kia lại cho thấy tôi sắp sửa trở thành một người lớn. Và rồi tôi chậm chạp nhận ra rằng họ đang nói về tôi, dù rằng tôi bắt đầu nhận thấy rằng tôi có một người mẹ và một người cha, một cậu em trai và một một cô em gái mà tôi vẫn thường gặp mặt mỗi ngày.

Bạn đã từng bao giờ xem một trong những bộ phim kể về một ai đó thức dậy là những hồn ma nhưng họ lại không nhận ra rằng mình đã chết? Cảm giác là như vậy đấy, khi tôi nhận ra mọi người đang nhìn ra xung quanh và xuyến thấu qua tôi, và tôi không hiểu được vì sao. Dù cho tôi có cố gắng cầu xin và nài nỉ, dù cho tôi có cố gắng kêu gào và la hét đến đâu, thì tôi cũng không thể gây được sự chú ý nơi họ. Tâm trí tôi chịu mắc kẹt trong một thân xác vô dụng, tay chân không nằm trong khả năng kiểm soát của tôi, và tiếng nói của tôi thì hoàn toàn câm lặng. Tôi không thể tạo ra được một cử chỉ hay một âm thanh để người khác biết được rằng tôi đã nhận thức lại được thế giới. Tôi chỉ là một kẻ vô hình – một bóng ma.

Vì thế tôi học cách mang theo bí mật của mình và trở thành một chứng nhân lặng lẽ về thế giới xung quanh khi cuộc đời tôi cứ trôi đi bằng những ngày tháng không thể phân biệt. Đã chín năm rồi kể từ cái ngày tôi lại nhận thức được thế giới, và trong suốt quãng thời gian đó tôi trốn thoát thực tại với một thứ duy nhất mà tôi có – tâm trí tôi – và tôi khám phá mọi thứ từ vực thẳm u tối của nỗi tuyệt vọng tới vùng đất phiêu diêu thần bí của trí tưởng tượng.

Đó là cách mà mọi việc vẫn diễn ra cho tới ngày tôi gặp được Virna, và giờ đây chỉ có mình cô là ngờ ngợ rằng trong tôi có một sự hoạt động ý thức nhất định. Virna tin rằng tôi hiểu được nhiều hơn những gì mà những người khác cho là có thể. Cô muốn tôi chứng minh điều đó vào ngày mai khi tôi tham gia bài kiểm tra tại một bệnh viện chuyên về việc giúp những người không có khả năng giao tiếp có được tiếng nói, nơi hỗ trợ bất kỳ ai – từ những người mắc triệu chứng Down và tự kỷ cho tới những người bị u não hay chịu di chứng sau tai biến – để có thể giao tiếp.

Một phần trong tôi không dám tin rằng buổi hẹn này sẽ giải thoát cho con người nằm bên trong cái vỏ là thể xác tôi đây. Phải mất cả một quãng thời gian dài để tôi chấp nhận việc mình mắc kẹt bên trong cơ thể này – để đến với những điều không thể tưởng tượng được – nên tôi thấy sợ khi nghĩ đến việc tôi có thể thay đổi được số phận mình. Nhưng, dù cho tôi có sợ hãi bao nhiêu, khi tôi suy ngẫm về cái khả năng rằng có một ai đó có thể cuối cùng nhận ra rằng tôi tồn tại, tôi cảm thấy có đôi cánh của chú chim mang tên hy vọng đang đập nhè nhẹ trong lồng ngực mình.


[1] Barney & Friends là một chương trình truyền hình dành cho thiếu nhi từ 1 – 8 tuổi của Mỹ. Chương trình này được khởi chiếu từ năm 1992, nhân vật chính là Barney, chú khủng long T-rex màu tím với những bài học nhẹ nhàng thông qua các khúc hát và điệu nhảy dễ thương. (Theo Wiki)

[2] Vua sư tử (tiếng Anh: The Lion King) là một bộ phim hoạt hình của hãng hoạt hình Walt Disney vào năm 1994. Bộ phim đã nhận được rất nhiều lời khen ngợi về cốt truyện, nội dung giàu tính triết lí và âm nhạc. Bộ phim đạt được thành công to lớn về mặt doanh thu và hiện đứng thứ 14 trong danh sách các bộ phim có doanh thu cao nhất mọi thời đại với 952 triệu USD (2011). Lấy bối cảnh thiên nhiên hoang dã của Phi Châu, bộ phim đã xây dựng nên cả một xã hội có tổ chức của thế giới loài vật. Trong xã hội ấy cũng có những mâu thuẫn, cũng có tranh chấp và có cả tình yêu như thế giới loài người. (Theo Wiki)

[3] Teletubbies, tại Việt Nam còn được gọi là Các em bé rối Teletubbies, là một loạt chương trình truyền hình dành cho trẻ em, chủ yếu cho trẻ em mầm non trước tuổi đi học, sản xuất từ năm 1997 đến 2001 của Ragdoll Productions (thực hiện bởi Anne Wood và Andrew Davenport) theo đơn đặt hàng của Đài BBC, được giải thưởng BAFTA năm 1998 và nhiều giải thưởng khác. Với những nhân vật đặc biệt, màu sắc tươi sáng, lời nói đối thoại đơn giản và lặp đi lặp lại, nên mặc dù chỉ nhắm vào trẻ em trong độ tuổi từ 1 đến 4 nhưng chương trình này cũng được yêu thích bởi các sinh viên. (Theo Wiki)

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: