Extremely Loud & Incredibly Close (16)

Image

CẢM XÚC CỦA BÀ

Các chuyến bay được thông báo qua loa phóng thanh. Bọn bà chẳng bận tâm. Chúng chẳng nghĩa lý gì, bởi vì chúng ta chẳng đi đâu hết.

Bà bắt đầu thấy nhớ cháu rồi, Oskar ạ. Bà nhớ cháu ngay cả khi vẫn còn ở bên cháu. Đấy chính là một vấn đề của bà. Bà nhung nhớ những thứ mà bà đang có, và vây khốn mình với những điều đã mất.

Mỗi khi bà đặt vào một trang giấy mới, bà lặng nhìn ông nội cháu. Bà cảm thấy nguôi ngoai mỗi khi nhìn vào khuôn mặt ấy. Nó làm bà cảm thấy an tâm. Bờ vai của ông ấy co dúm lại. Sống lưng thì còng xuống. Hồi còn ở Dresden ông ấy từng là một gã khổng lồ. Bà thấy mừng làm sao đôi bàn tay của ông ấy vẫn còn to thế. Những bức tượng chẳng bao giờ rời xa chúng.

Cho đến giờ bà mới để ý thấy ông vẫn còn đeo nhẫn cưới. Bà thắc mắc không biết có phải ông ấy đeo lại nó khi trở về đây hay ông ấy vẫn đeo nó suốt những năm qua. Trước khi bà tới đây bà đã khoá cửa căn hộ lại. Bà đã tắt hết các ngọn đèn và đảm bảo chắc chắn rằng không có chiếc vòi nào rỉ nước. Thật khó để nói lời chia tay với nơi ta sống. Có lẽ, nó cũng khó khăn như khi ta buộc lòng phải nói lời từ biệt với một con người. Ông bà đã chuyển đến nơi đó sau khi kết hôn. Nơi có nhiều không gian hơn căn hộ của ông lúc đó. Chúng ta cần điều đó. Chúng ta cần nhiều không gian hơn cho tất cả bọn thú, và chúng ta cũng cần không gian cho cả bản thân mình. Ông cháu đặt mua chế độ bảo hiểm cao nhất. Một người đàn ông ở công ty bảo hiểm tới căn hộ chụp hình. Nếu có chuyện xảy ra, họ vẫn có thể xây lại ngôi nhà chính xác như lúc ban đầu. Ông ấy dùng hẳn một cuộn phim. Ông ấy chụp ảnh sàn nhà, ảnh lò sưởi, và một bức ảnh bồn tắm. Bà chưa bao giờ lẫn lộn giữa những gì bà từng có với những gì bà từng là. Nhưng khi người đàn ông đó rời đi, ông cháu lấy cái máy ảnh của mình ra và bắt đầu chụp thêm nhiều nữa những tấm hình. Anh làm gì thế? bà hỏi ông.

Cẩn tắc vô ưu, ông viết. Vào lúc ấy bà từng nghĩ rằng ông đúng, nhưng giờ thì bà không còn chắc nữa.

Ông chụp lại mọi thứ. Chụp bên dưới các dãy kệ trong tủ quần áo. Chụp mặt sau của tấm gương soi. Chụp cả những đồ vật đã vỡ hoặc hỏng hóc. Nhứng thứ mà cháu không muốn nhớ tới. Ông có thể tái tạo lại căn nhà khi đặt các bức ảnh này cạnh nhau.

Và các tay nắm cửa. Ông chụp ảnh mỗi cái tay nắm cửa trong ngôi nhà. Từng cái một. Như thể thế giới này và tương lai của nó đều phụ thuộc vào mỗi cái tay nắm cửa. Như thể nếu ta suy nghĩ về những cái tay nắm cửa ấy thì ta sẽ thật sự cần đến những bức ảnh về chúng.

Bà không biết tại sao nhưng điều ấy làm bà đau lòng lắm.

Bà bảo ông, Chúng đâu phải là những cái tay nắm tốt gì.

Ông viết, Nhưng đấy là những cái tay nắm cửa của chúng ta.

Bà cũng thuộc về ông vậy.

Ông chụp ảnh bà, và bọn bà không mua gói bảo hiểm nhân thọ kia.

Ông giữ một tập ảnh trong tủ quần áo. Ông giữ một số khác trong quyển nhật ký, để chúng luôn ở bên ông, trong trường hợp có chuyện xảy ra đối với ngôi nhà.

Cuộc hôn nhân của ông bà không phải là một sự bất hạnh, Oskar ạ. Ông luôn biết cách làm cho bà cười. Và đôi khi bà cũng khiến ông cười. Ông bà phải đặt ra các luật lệ, nhưng nào có ai là không làm vậy đâu. Chẳng có gì là sai lầm đối với sự thỏa hiệp cả. Ngay cả khi nếu như ta thỏa hiệp với bất cứ điều gì.

Ông làm việc ở một hiệu trang sức, bởi vì ông biết về máy móc. Ông làm việc chăm chỉ nên được cất nhắc vào vị trí trợ lý quản lý, và rồi là quản lý chính thức. Ông không hề quan tâm tới trang sức. Thực ra là ông thấy ghét chúng. Ông từng nói rằng trang sức là thứ hoàn toàn đối lập với điêu khắc.

Nhưng đó là một phương thức mưu sinh, và ông hứa với bà rằng ông vẫn đang thu xếp ổn thỏa mọi thứ.

Ông bà có một cửa hàng riêng ngay cạnh một khu dân cư phức tạp. Cửa hàng thường mở từ mười một giờ trưa đến sáu giờ tối.

Nhưng luôn có những việc cần phải làm.

Ông bà đã dành cả cuộc đời mình để kiếm sống.

Đôi khi ông đến sân bay sau mỗi giờ làm việc. Bà nhờ ông mang về nhà cho bà một vài tờ báo. Ban đầu là bởi bà muốn học được cách diễn đạt của người Mỹ. Nhưng rồi bà từ bỏ nỗ lực ấy. Bà vẫn đòi ông mang báo về nhà. Bởi bà biết rằng ông cần sự cho phép của bà để tới đó. Bà không thoát khỏi sự tử tế mà bà đã để ông đi.

Ông bà đã cố gắng nhiều. Ông bà bà cũng luôn gắng giúp đỡ lẫn nhau. Nhưng không phải vì ông bà vô vọng. Ông cần phải làm các việc cho bà, cũng như bà cần đến ông vậy. Điều ấy mang đến mục đích cho ông bà. Đôi khi bà sẽ hỏi xin ông một số thứ mà bà không hẳn muốn, chỉ để ông mang nó về cho bà. Ông bà dành các ngày tháng của mình để cố gắng giúp người kia hoàn thành việc giúp đỡ nhau. Bà sẽ lấy dép đi trong nhà cho ông. Ông sẽ pha trà cho bà. Bà sẽ vặn lò sưởi lên để ông có  thể tăng nhiệt độ của máy điều hòa và thế là bà có thể tăng nhiệt độ lò sưởi lên. Bàn tay ông chưa bao giờ mất đi sự thô ráp của một nhà điêu khắc.

Đó là vào ngày lễ Halloween. Năm đầu tiên ông bà chung sống. Có tiếng chuông cửa. Ông nội cháu đang ở sân bay. Bà ra mở cửa và một đứa trẻ đứng đó bên khung cửa với một tấm vải trắng và mấy cái lỗ khoét cho đôi mắt cô bé. Lừa hay lộc[1]! cô bé nói. Bà lùi lại mấy bước.

Ai thế?

Cháu là ma đây!

Cháu mặc thế để làm gì ?

Vì đây là lễ Halloween ạ!

Cô không hiểu nó để làm gì.

Khi ấy trẻ con sẽ hóa trang và gõ cửa các ngôi nhà, và cô sẽ cho chúng kẹo ạ.

Cô không có tí kẹo nào cả.

Đây là Hal-lo-ween ạ!

Bà bảo cô bé đợi chút đã. Và bà đi vào phòng ngủ. Bà rút ra một cái phong bì từ dưới tấm đệm. Khoản tiền tiết kiệm của ông bà. Cuộc sống của ông bà. Bà lấy ra tờ một trăm đô và đút nó vào một cái phong bì khác, rồi đưa cho con ma.

Bà trả tiền để cô bé bỏ đi.

Bà đóng cửa lại và tắt hết đèn để những đứa trẻ khác khỏi làm phiền.

Lũ thú hẳn phải hiểu chuyện, bởi vì chúng cứ quấn lấy bà. Bà không nói gì khi ông cháu về đến nhà đêm đó. Bà cảm ơn ông vì đã mang báo và tạp chí về cho bà. Bà đi vào phòng dành cho khách và giả vờ như đang viết. Bà cứ gõ và gõ và gõ vào phìm cách. Cậu truyện của cuộc đời bà trở thành những dấu cách.

Những ngày ấy luôn kết thúc tại một thời điểm. Và đôi khi còn ít hơn cả một thời điểm nữa. Ông bà nhìn vào nhau và vẽ ra những tấm bản đồ trong đầu mình. Bà bảo với ông rằng mắt bà rất kém, bởi vì bà muốn ông chú ý tới bà. Ông bà tạo ra những vị trí an toàn trong ngôi nhà mà ta có thể tới đó và thấy mình không tồn tại nữa.

Bà chẳng làm gì cho ông cả. Và có thể đấy chính là khiếm khuyết của bà.

Ông bà yêu nhau ở những chỗ Không Gì Cả và tắt hết đèn đi. Nó như thể là ta đang khóc. Ông bà chẳng thể nào nhìn vào mắt nhau. Và chuyện ấy luôn luôn phải được làm từ phía sau. Như lần đầu tiên. Và bà biết rằng những khi ấy bà không phải là người đàn bà mà ông đang nghĩ tới.

Ông ôm bà thật chặt, và tiến vào thật mạnh mẽ. Như thể ông đang cố vượt qua bà để tiến về một nơi nào khác.

Tại sao con người ta lại cứ phải làm chuyện ấy với nhau?

Một năm qua đi. Rồi một năm khác. Thêm một năm nữa. Thêm nữa.

Ông bà vẫn gắng sống.

Bà chẳng bao giờ quên được con ma bé nhỏ kia.

Bà cần một đứa trẻ.

Cần một đứa trẻ có nghĩa là gì?

Một buổi sáng bà thức dậy và hiểu ra sự trống rỗng trong lòng bà.

Bà nhận ra rằng bà có thể đem cuộc đời mình ra thỏa hiệp, nhưng không phải là đối với cuộc đời kế tiếp.

Bà không giải thích nổi chuyện ấy. Mong muốn ấy đến trước cả những lời giải thích.

Không phải từ sự yếu đuối mà bà khiến điều ấy xảy ra, nhưng điều ấy cũng chẳng hề xuất phát từ sự mạnh mẽ. Nó chỉ đơn giản là một mong muốn mà thôi. Bà cần có một đứa con.

Bà cố giấu ông về chuyện đó. Bà cố đợi để nói cho ông biết khi đã quá muộn để có thể làm gì khác. Đó là một bí mật tuyệt đối. Là sự sống còn. Bà giữ gìn cho điều ấy thật an toàn trong bà. Bà mang nó đi với bà. Như căn hộ nằm trong cuốn nhật ký của ông. Bà mặc những chiếc áo rộng thùng thình. Bà ngồi xuống với những chiếc gối được đặt trên đùi. Bà chỉ trần truồng ở những chỗ Không Gì Cả.

Nhưng bà chẳng thể giữ bí mật ấy mãi.

Ông bà nằm trên giường trong bóng đêm. Bà không biết phải bắt đầu như thế nào. Bà biết, nhưng không thể nói ra. Bà lấy ra một cuốn sổ của ông từ chiếc tủ đầu giường.

Ngôi nhà chưa bao giờ tối tăm đến thế.

Bà bật đèn lên.

Ánh sáng chói lòa bao trùm lấy ông bà.

Căn nhà trở nên tối hơn.

Bà viết, Em đã có thai.

Bà đưa cuốn sổ cho ông. Ông đọc nó.

Ông cầm lấy cây bút và viết, Sao lại có chuyện ấy được?

Bà viết, Em cố ý làm như thế.

Ông viết, Nhưng chúng ta đã có quy định rồi cơ mà.

Trang giấy tiếp theo là một cái tay nắm cửa.

Bà lật sang trang kế tiếp và viết, Em phá vỡ quy định.

Ông ngồi dậy. Bà không biết bao nhiêu thời gian đã qua đi.

Ông viết, Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

Bà bảo ông rằng ổn thì chưa đủ.

Mọi thứ rồi sẽ ổn hoàn hảo.

Bà bảo ông chẳng còn lại gì cho một lời nói dối để được bảo vệ.

Mọi thứ sẽ ổn hoàn hảo.

Và bà bắt đầu khóc.

Đấy là lần đầu tiên bà khóc trước mặt ông. Nó có cảm giác như những lúc ông bà yêu nhau vậy.

Bà hỏi ông điều mà bà vẫn muốn biết kể từ khi ông bà tạo ra chỗ Không Gì Cả đầu tiên từ nhiều năm trước.

Chúng ta là gì? Cái Gì Đó hay Không Gì Cả ?

Ông che mặt bà bằng đôi bàn tay ông và nâng chúng lên.

Bà không hiểu điều ông muốn nói.

Buổi sáng sau đó bà thức dậy với trận cảm nặng.

Bà không biết đấy là vì đứa bé hay vì ông cháu.

Khi bà nói tạm biệt ông, trước lúc ông ra sân bay, bà nâng va li của ông lên và thấy nó nặng trĩu.

Và thế là bà biết ông sẽ bỏ đi.

Bà phân vân không biết có nên ngăn ông lại. Nếu như bà có thể vật ông xuống sàn nhà và ép ông phải yêu lấy bà thì thật tốt biết mấy. Bà những muốn ấn chặt bờ vai ông xuống và hét thật to vào mặt ông.

Bà theo ông tới đó.

Bà quan sát ông cả buổi sáng. Bà không biết phải nói gì với ông. Bà nhìn ông viết vào cuốn sổ. Bà nhìn ông hỏi giờ những người xung quanh, dù cho người nào cũng chỉ tay về phía chiếc đồng hồ lớn màu vàng treo trên tường.

Thật lạ lùng khi nhìn ông từ một khoảng cách xa. Thật nhỏ bé. Bà lo lắng cho ông ở bên ngoài thế giới vì bà không thể lo lắng cho ông khi ông ở nhà. Bà muốn được bảo vệ ông khỏi những điều khủng khiếp mà không một ai đáng phải nhận lấy.

Bà tiến đến thật gần chỗ ông. Chỉ ngay phía sau ông. Bà nhìn ông viết, Thật đáng xấu hổ vì bọn ta phải sống, nhưng quả là một tấn thảm kịch khi chúng ta chỉ được sống có một cuộc đời. Bà bước lùi lại. Bà không thể đến gần ông thế. Không thể.

Từ sau một cây cột bà nhìn ông viết nhiều hơn nữa, và hỏi giờ, và xoa đôi bàn tay thô ráp của ông vào đầu gối. Có và Không.

Bà nhìn ông xếp hàng mua vé.

Bà lo lắng, Khi nào thìn mình tới ngăn anh ấy ra đi?

Bà không biết phải yêu cầu ông hay đề nghị ông hay van xin ông nữa.

Khi ông tiến đến đầu hàng bà bước về chỗ ông.

Bà chạm vào vai ông.

Em có thể nhìn, bà nói. Quả là một điều ngu ngốc để bắt đầu. Mắt em kém lắm, nhưng em có thể nhìn.

Em làm gì ở đây? ông viết vào tay mình.

Bỗng nhiên bà cảm thấy e ngại. Bà chưa từng bao giờ e ngại cả. Bà chỉ từng cảm thấy nhục nhã trước đây. Xấu hổ là khi cháu quay đầu đi khỏi những điều mà cháu hằng mong muốn. Nhục nhã là khi cháu ngoảnh đầu khỏi những điều mà cháu không hề mong muốn.

Em biết là anh bỏ đi, bà nói.

Em phải về nhà đi, ông viết. Em nên nằm nghỉ trên giường thôi.

Được rồi, bà nói. Bà không biết phải làm sao để nói ra những điều bà cần nói.

Để anh đưa em về.

Không. Em không muốn về nhà.

Ông viết, Em đang dở chứng đấy. Em sẽ bị cảm lạnh mất.

Em vốn đã cảm rồi.

Em sẽ lạnh hơn đấy.

Bà không thể tin nổi rằng ông đang nói đùa. Và bà cũng không tin nổi rằng bà đã bật cười.

Tiếng cười ấy đưa ý nghĩ của bà về tới cái bàn bếp, nơi mà ông bà vẫn luôn cười và cười. Chiếc bàn ấy là nơi mà ông bà luôn gần gũi với nhau. Là nơi ấy thay vì chiếc giường êm ái. Mọi thứ trong ngôi nhà đều gây nên cảm giác bối rối. Ông bà thường dùng bữa ở bàn trà thay vì bàn ăn. Ông bà muốn ngồi gần cửa sổ. Ông bà nhét đầy thân cái đồng hồ của ông với những quyển sổ trắng, như thể bản thân chúng chính là thời gian. Và ông bà nhét những cuốn sổ đã đầy chữ vào trong bồn tắm của phòng tắm thứ hai, bởi vì ông bà không bao giờ dùng tới nó. Bà thường đi lại mỗi khi bị chứng mộng du. Một lần bà mở vòi hoa sen. Một vài cuốn sổ nổi lềnh bềnh trên mặt nước, và những cuốn khác vẫn nguyên chỗ cũ. Và khi bà thức dậy vào sáng hôm sau bà nhận ra việc mình đã làm vào đêm trước. Nước nhuộm thành màu xám với tất cả những tháng ngày đã qua của ông ấy.

Em không điên, bà bảo với ông.

Em phải về nhà đi.

Em mệt mỏi rồi, bà bảo ông. Không phải là kiệt sức, mà là hao mòn. Như những bà vợ thức dậy vào một sáng và tuyên bố rằng không thể nướng thêm một chiếc bánh mì nào nữa.

Em chưa bao giờ nướng bánh cả, ông viết, và chúng ta vẫn còn nói đùa với nhau.

Rồi cũng sẽ giống như khi em thức dậy và nướng bánh, bà nói, và rồi ta nói đùa. Em không biết rồi có đến lúc nào đó mà chúng mình còn nói đùa nữa hay không. Và khi ấy sẽ như thế nào? Và khi ấy thì ta sẽ ra sao?

Khi bà vẫn còn là một cô bé, cuộc đời bà chỉ đơn giản là âm nhạc mà ngày một to hơn. Mọi điều đều làm cho bà xúc động. Một chú cún nhỏ theo chân người lạ. Ngay điều ấy cũng khiến cho bà cảm nhận được nhiều thứ. Một quyển lịch sai tháng. Cũng có thể khiến bà bật khóc. Và bà đã từng như vậy. Khi khói ngừng bay lên từ một mái nhà. Rồi cả khi một cái lọ bị đặt quá mạnh trên mặt bàn và ngừng lại ngay sát mép bàn nữa.

Bà đã dành cả đời mình để học cách bớt xúc động đi.

Mỗi ngày bà một cảm nhận ít hơn.

Liệu đó có phải là già đi? Hay điều ấy có nghĩa là tệ hơn?

Cháu sẽ không thể tự bảo vệ mình khỏi nỗi buồn mà không tự ngăn trở chính mình khỏi hạnh phúc.

Ông ấy giấu mặt sau trang bìa của cuốn nhật ký, như thể trang bìa ấy là bàn tay của ông ấy. Ông ấy khóc. Ông ấy khóc vì ai?

Vì chị Anna?

Vì bố mẹ ông ấy?

Vì bà?

Vì bản thân ông ấy?

Bà giật cuốn sổ khỏi tay ông ấy. Nó ướt đẫm với nước mắt lăn dài trang giấy, giống như cuốn sổ đang khóc. Ông ấy giấu mặt sau lòng bàn tay. Hãy để em được thấy anh khóc, bà nói với ông.

Anh không muốn tổn thương em, ông trả lời bằng cách lắc đầu từ trái sang phải.

Em đau lòng khi anh không muốn làm em tổn thương, bà bảo ông. Hãy để em được nhìn anh khóc.

Ông hạ tay xuống. Một bên má có chữ CÓ bị che giấu. Má bên kia là KHÔNG. Ông vẫn đang nhìn xuống. Giờ nước mắt không còn lăn trên má ông nữa, mà rơi từ mắt ông xuống mặt đất. Hãy để em nhìn anh khóc, bà nói. Bà không cảm thấy ông mắc nợ bà điều đó. Và bà không cảm thấy bà mắc nợ điều đó với ông. Ông bà chỉ mắc nợ nhau, và đó là một điều rất khác.

Ổng ngẩng đầu lên và nhìn vào bà.

Em không hề giận anh, bà bảo ông.

Em cần phải như vậy.

Em mới chính là người phá vỡ quy định của chúng ta.

Nhưng anh lại là người đặt ra những quy định mà em không thể chung sống được.

Những suy nghĩ của bà cứ chạy lung tung, Oskar ạ. Chúng trở về Dresden, về những viên ngọc trai của mẹ bà, sáng bóng lên cùng với những giọt mồ hơi nơi cổ bà. Những suy nghĩ của bà chạy lên cánh tay áo của chiếc áo khoác mà cha bà vẫn thường hay mặc. Bàn tay ông thật dày và mạnh mẽ. Bà dám chắc đôi bàn tay ấy sẽ luôn che chở cho bà đến tận chừng nào mà bà còn sống. Và đúng là như vậy. Cho dù cả sau khi ông đã bỏ bà mà đi. Hồi ức về vòng tay ông ôm lấy bà như chính vòng tay ông vậy. Mỗi một ngày lại gắn kết với ngày trước đó. Nhưng những tuần lễ lại như có cánh mà bay đi. Những người mà cho rằng một giây phút trôi qua nhanh hơn một thập kỷ là những người không bao giờ có thể cảm thông được với cuộc đời bà.

Tại sao anh lại bỏ đi?

Ông viết, Anh không biết phải sống ra sao.

Em cũng đâu có biết, nhưng em vẫn đang cố gắng.

Anh không biết phải cố như thế nào.

Có những điều mà bà muốn nói cùng ông. Nhưng bà biết khi nói ra những lời ấy sẽ làm tổn thương ông sâu sắc. Nên bà kìm lại, và để chúng làm đau mình bà.

Bà chạm vào người ông. Chạm vào ông luôn là một điều quan trọng đối với bà. Đó là điều mà bà vẫn sống vì. Và bà chẳng bao giờ có thể giải thích được vì sao. Nhẹ thôi, những cái chạm vô nghĩa. Ngón tay bà dừng lại trên bờ vai ông. Đùi ông bà chạm vào nhau khi ông bà ngồi bên nhau trên xe buýt. Bà không giải thích nổi, nhưng bà cần những điều như thế. Đôi khi bà nghĩ đến việc chắp vá tất cả những cái chạm ấy lại với nhau. Phải cần đến mấy trăm nghìn những cái chạm tay nhẹ nhàng vào nhau như thế mới có thể tạo thành một cuộc tình? Tại vì sao mà con người ta lại cứ phải yêu nhau?

Các ý nghĩ của bà trở về với tuổi thơ, Oskar ạ. Về cái thời mà bà vẫn còn là một cô bé con. Thời mà bà ngồi đó và thẩn thơ nghĩ về những nắm tay đầy những viên sỏi, và cả cái lần đầu tiên bà phát hiện ra bà mọc lông dưới nách.

Suy nghĩ của bà bao quanh cần cổ của mẹ. Về những viên ngọc trai.

Khi lần đầu tiên bà thích thú cái mùi của nước hoa, và cả những khi chị Anna và bà nằm trong bóng tối trong phòng ngủ, trên cái giường ấm áp của bọn bà.

Bà bảo với chị ấy vào một tối rằng bà đã nhìn thấy tất cả những gì xảy ra đằng sau túp lều sau nhà. Chị ấy bắt bà hứa là không được nói một lời nào với ai khác về chuyện ấy. Và bà hứa.

Em có thể nhìn anh chị hôn nhau không?

Mày có nhìn được bọn chị hôn nhau không?

Chị có thể báo cho em biết anh chị sẽ hôn nhau ở đâu, và em sẽ trốn ở đó và xem.

Chị ấy cười, và như thế có nghĩa là đồng ý.

Bọn bà thức giấc vào giữa đêm. Bà không biết ai thức dậy trước. Hoặc là cả hai cùng thức vào một lúc.

Nó như thế nào? bà hỏi chị ấy.

Cái gì như thế nào?

Hôn ấy.

Chị ấy bật cười.

Ướt át, chị ấy trả lời.

Bà bật cười.

Nó ướt và ấm và rất lạ lúc ban đầu.

Bà cười.

Như thế này này, chị ấy nói, và chị ấy giữ lấy khuôn mặt bà và kéo lại thật gần chị.

Bà chưa từng bao giờ cảm thấy được yêu trọn vẹn như thế trong cuộc đời, và bà cũng chẳng bao giờ cảm thấy như vậy kể từ đó.

Bọn bà thưở ấy thật hồn nhiên.

Làm sao còn có thứ nào khác có thể hồn nhiên hơn được nữa so với hai bọn bà hôn nhau trên chiếc giường đó?

Làm sao mà một thứ như thế lại đáng bị hủy hoại cơ chứ?

Bà bảo ông, Em sẽ cố gắng hơn nữa nếu như anh ở lại.

Được rồi, ông viết.

Chỉ xin anh đừng rời xa em.

Được rồi.

Chúng ta sẽ không bao giờ phải nhắc tới điều này nữa.

Ừ.

Bà đang nghĩ về những đôi giày, vì một lý do nào đó. Trong cuộc đời, bà đã đi tổng cộng bao nhiêu đôi giày tất cả. Và với mỗi một đôi bà xỏ vào hay tháo ra biết bao lần. Và cả những khi bà đặt chúng dưới chân giường, với mũi giày hướng ra từ chiếc giường.

Ý nghĩ của bà đi xuống một cái ống khói và bùng cháy.

Những bước chân in dấu phía trên. Phía trên. Tiếng ly tách chạm vào nhau leng keng.

Chúng ta không giàu có gì, nhưng chúng ta cũng chẳng mong muốn điều gì cao xa cả. Từ ô cửa sổ phòng mình bà từng đưa mắt ngắm nhìn thế giới. Và bà từng cảm thấy an toàn trước thế gian này. Bà từng nhìn thấy cha bà gục ngã. Khi chiến tranh càng đến gần, thì ông càng thể hiện vai trò của một người cha. Liệu có phải đó là cách duy nhất ông biết để bảo vệ bọn bà? Ông dành hàng giờ mỗi đêm ở lại trong căn nhà tạm. Đôi khi ông ngủ luôn ở đó. Trên sàn nhà.

Ông từng muốn giải cứu thế giới. Con người ông vốn là như thế. Nhưng ông không thể để gia đình lâm vào nguy hiểm. Ông rõ ràng là một người như vậy. Ông hẳn đã phải cân đo cuộc đời bà với cuộc đời của một ai đó mà ông có thể cứu được. Hoặc là mười. Hoặc hàng trăm. Ông đã phải quyết định rằng cuộc đời bà có giá trị hơn hàng trăm những cuộc đời khác.

Tóc ông bạc trắng từ mùa đông đó. Bà cứ ngỡ đấy là tuyết trắng. Ông hứa với bọn bà rằng mọi điều rồi sẽ ổn. Khi ấy bà vẫn là một đứa trẻ, nhưng bà biết rõ chẳng có gì là ổn cả. Điều ấy không hề khiến ông trở thành kẻ dối trá. Điều ấy khiến cho ông trở thành một người cha.

Đó là vào buổi sáng của trận bom mà bà quyết định sẽ viết thư hồi đáp cho người tù khổ sai. Bà không biết vì sao bà lại trì hoãn lâu đến thế, hay là điều gì khiến cho bà muốn viết cho ông ấy.

Ông ấy từng yêu cầu bà gửi kèm một bức hình của mình. Bà không có tấm hình chụp chân dung nào mà bà thấy thích. Bà hiểu, vào lúc này, thì đó là tấn thảm kịch của tuổi thơ bà. Không phải là trận bom. Mà là bà chưa từng thích một bức ảnh nào của mình hết. Bà đã từng không thể.

Bà quyết định sẽ ghé qua hiệu ảnh vào ngày hôm sau và chụp lấy một bức hình.

Tối đó bà cố thử tất cả các bộ quần áo trước tấm gương. Bà thấy mình giống như một ngôi sao điện ảnh xấu xí. Bà nhờ mẹ dạy cho bà cách trang điểm. Mẹ không hỏi bà vì sao.

Mẹ bà chỉ cho bà cách đánh hồng đôi má. Và làm sao để tô màu mí mắt. Mẹ bà chưa bao giờ chạm vào khuôn mặt bà nhiều như thế. Chẳng có lý do nào cho điều ấy cả.

Trán bà. Cằm bà. Thái dương. Cái cổ. Tại sao bà lại khóc?

Bà cất bức thư còn dang dở vào trong ngăn kéo.

Lá thư ấy góp một phần vào việc thiêu rụi ngôi nhà.

Đáng lý ra bà nên gửi nó đi cùng với một tấm hình xấu xí.

Đáng lý ra bà nên gửi đi tất cả mọi thứ.

Sân bay chất đầy những người đến và đi. Nhưng ở đó chỉ còn có ông nội cháu và bà.

Bà cầm lấy cuốn sổ của ông và tìm trong các trang giấy. Bà chỉ vào, Thật đáng thất vọng, thật đáng thương, thật buồn.

Ông lật tung cuốn sổ và chỉ vào dòng chữ, Cái cách mà em đưa cho anh con dao.

Bà chỉ vào, Nếu như em là một ai đó khác ở một thế giới khác thì em đã làm mọi thứ khác đi.

Ông chỉ vào, Đôi khi một người chỉ đơn giản là muốn mình biến mất.

Bà chỉ vào, Chẳng có gì là sai cả khi ta không hiểu được chính mình.

Ông chỉ vào, Thật buồn làm sao.

Bà chỉ vào, Và em sẽ không nói không với những điều ngọt ngào.

Ông chỉ vào, Khóc và khóc và khóc.

Bà chỉ vào, Đừng khóc.

Ông chỉ vào, Tuyệt vọng và bối rối.

Bà chỉ vào, Buồn làm sao.

Ông chỉ vào, Tuyệt vọng và bối rối.

Bà chỉ vào, Điều gì đó.

Ông chỉ vào, Không gì cả.

Bà chỉ vào, Điều gì đó.

Không có ai chỉ vào, Em/Anh yêu anh/em.

Không có con đường vòng nào cho điều đó. Ông bà không thể bước qua, hoặc đi vòng quanh cho tới khi tìm thấy lằn ranh.

Bà thấy hối tiếc khi phải mất đến cả một đời để học được cách sống, Oskar ạ. Bởi vì nếu như bà có thể sống lại cuộc đời mình một lần nữa, bà sẽ làm cho mọi thứ khác đi.

Bà sẽ thay đổi cuộc đời mình.

Bà sẽ hôn thầy giáo dạy dương cầm, cho dù ông ấy có cười nhạo bà đi nữa.

Bà sẽ nhảy múa trên giường cùng với Mary, cho dù điều ấy có khiến bà trở thành một con ngốc.

Bà sẽ gửi đi bức hình xấu xí, hàng nghìn trong số chúng.

Chúng ta sẽ làm gì đây? ông viết.

Tùy anh, bà nói.

Ông viết, Anh muốn về nhà.

Với anh nhà là gì?

Nhà là nơi có nhiều quy định nhất.

Bà hiểu điều ông muốn nói.

Và chúng ta sẽ phải tạo thêm nhiều quy định khác, bà nói.

Để khiến nó giống với một ngôi nhà hơn.

Vâng.

Ừ.

Ông bà đi thẳng tới cửa hàng. Ông cất chiếc va li vào phòng kho. Ông bà bán được một đôi khuyên tai bằng ngọc lục bảo ngày hôm đó. Và một chiếc nhẫn đính hôn bằng kim cương. Và một cái lắc bằng vàng cho một cô bé con. Và một cái đồng hồ cho ai đó sắp tới Brazil.

Đêm đó ông bà ôm nhau trên giường. Ông đặt nụ hôn lên khắp cơ thể bà. Bà tin ông tuyệt đối. Bà không hề ngu ngốc. Bà là vợ của ông.

Buổi sáng hôm sau ông lại ra sân bay. Bà không dám nhấc chiếc va li của ông lên.

Bà đợi ông quay về nhà.

Hàng giờ qua đi. Và hàng phút.

Bà không mở cửa hàng lúc 11:00 trưa.

Bà chờ bên cửa sổ. Bà vẫn còn tin ông.

Bà bỏ qua bữa trưa.

Mỗi giây qua đi.

Buổi chiều qua đi. Và đêm buông xuống.

Bà bỏ qua bữa tối.

Năm tháng trôi đi giữa khe hở của những khoảnh khắc.

Ba của cháu đạp vào bụng bà.

Nó đang cố nói với bà điều gì thế?

Bà mang những chiếc lồng chim tới khung cửa sổ.

Bà mở cửa sổ, và mở cửa lồng.

Bà thả lũ cá xuống ống dẫn nước.

Bà dắt lũ chó và lũ mèo xuống nhà và tháo vòng cổ cho chúng.

Bà thả lũ côn trùng ra đường.

Và những con thằn lằn.

Và lũ chuột.

Bà bảo với chúng, Hãy đi đi.

Tất cả chúng mày.

Đi thôi.

Và thế là chúng ra đi.

Và chúng chẳng bao giờ trở lại.


[1] Nguyên văn tiếng Anh “Trick or treat?”. Đây là sinh hoạt chính của hầu hết trẻ em và thiếu niên tại Hoa Kỳ trong đêm Halloween. Trẻ em trong trang phục halloween và xách theo một túi để đựng kẹo đi từ nhà này sang nhà khác đòi kẹo,đôi khi đòi tiền bạc với câu hỏi, “Trick-or-treat (Lừa hay lộc)”. Những đứa trẻ sẽ nghịch ngợm, chọc phá chủ nhà hoặc tài sản của họ nếu kẹo không được đưa ra.

//

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: