Extremely Loud & Incredibly Close (12)

Image

TẠI SAO TA KHÔNG Ở BÊN CON 5/21/63 (3)

 

Lần đầu tiên quan hệ của Anna và ta ở đằng sau cái chòi của cha cô ấy, người chủ trước đó vốn là một nông dân, nhưng Dresden bắt đầu bắt kịp với những ngôi làng bên cạnh và nông trại được chia ra thành chín mảnh đất nhỏ, gia đình Anna sở hữu phần dất có diện tích lớn nhất. Tường nhà bị đổ sập trong một buổi chiều thu – “một cái lá cũng là quá nhiều,” cha cô ấy bông đùa – và ngày hôm sau ông ấy dựng lên một bức tường mới bằng giá sách, thế là các cuốn sách có thể ngăn cách bên trong với bên ngoài. (Cái trần nhà mới, kiên cố bảo vệ cho các cuốn sách khỏi kiếp nạn trời mưa, nhưng trong suốt mùa đông các trang sách bị đóng băng và đông cứng lại với nhau, và rồi khi xuân tới, chúng buông một tiếng thở dài.) Rồi ông đặt một bộ ghế phô tơi vào khoảng trống, trải thảm nền, thêm hai chiếc ghế bành nhỏ, ông vẫn thích ra đó ngồi vào các tối với một ly whiskey và tẩu thuốc trong tay, và lấy xuống những cuốn sách và nhìn về trung tâm thị trấn qua những khe hở của bức tường. Ông là một học giả, và cho dù ông không phải là nhân vật quan trọng gì cho lắm, bởi có lẽ ông sẽ trở nên nổi tiếng nếu ông còn có thể sống lâu hơn, và có lẽ những tác phẩm vĩ đại sẽ tuôn chảy trong ông như một dòng suối, những cuốn sách mà có thể ngăn cách giữa bên trong với bên ngoài. Vào cái ngày mà Anna và ta yêu nhau lần đầu tiên, ông đã bắt gặp ta ở trước sân nhà, ông đang đứng đó cùng với một ông nhếch nhác, với mái tóc xoăn xổ ra tứ phía, với cặp kính mắt cong queo vẹo vọ, và chiếc áo sơ màu trắng hằn in dấu bàn tay dính sơn của chủ nhân nó, “Thomas, giới thiệu với cậu ông bạn Goldberg của tôi.” Ta cất tiếng chào, ta không biết ông ấy là ai hay tại sao ta lại được giới thiệu với ông ấy, ta chỉ muốn tìm Anna, ông Goldberg hỏi ta làm gì, ông ấy có giọng nói thật hay và đứt quãng, như tiếng lạo xạo êm tai nơi một con đường rải sỏi, ta trả lời, “Cháu không làm gì cả,” ông ấy bật cười, “Không cần phải khiêm tốn,” cha của Anna nói. “Cháu muốn trở thành một nhà điêu khắc.” Ông Goldberg tháo kính ra, lôi áo ra khỏi quần, và lau mắt kính bằng vạt áo. “Cậu muốn trở thành một nhà điêu khắc à?” ta trả lời, “Cháu đang cố gắng để trở thành nhà điêu khắc.” Ông ấy đeo lại kính lên mặt, kéo cái dây trợ thính từ đằng sau tai mình, và nói, “Trong trường hợp của cậu, cố có nghĩa sẽ là.” “Thế còn bác thì sao?” ta vặn lại, bằng chất giọng thách thức hơn chủ ý ban đầu. Ông ấy nói, “Tôi không làm gì cả.” Cha của Anna bảo ông ấy, “Đừng khiêm tốn,” dù ông không cười lần này, và bảo ta, “Simon là một trong những nhà tư tưởng vĩ đại nhất thế hệ chúng ta.” “Tôi vẫn cố,” ông Goldberg nói với ta, như thể chỉ có hai ta ở đó. “Cố gì ạ?” ta hỏi, bằng thứ giọng lo lắng hơn nhiều so với ý định ban đầu, ông ấy lại tháo kính ra, “Cố để được như vậy.” Trong khi cha cô ấy và ông Goldberg nói chuyện trong căn phòng khách tạm, với những chồng sách cách ly bên trong với bên ngoài, Anna và ta đi dạo qua đám lau sậy vắt ngang mảng đất sét màu xanh xanh mà trước đây từng là khu chuồng ngựa, và đi xuống chỗ có rìa mặt nước nếu như ta biết phải tìm ra nơi ấy ở đâu, bùn lún tới một nửa bít tất, và nước phọt ra từ đám hoa trái rụng xuống khi chúng ta đá văng chúng ra khỏi đường đi, từ trên điểm cao của khu đất bọn ta có thể nhìn thấy được sân ga đông đúc, sự rung chuyển của cuộc chiến ngày càng tiến đến một gần, những người lính đi qua thị trấn để đến với miền đông, và kẻ chạy nạn thì chọn lựa hướng tây, hoặc ở lại đó, những chuyến tàu đến và đi, hàng trăm tất cả, chúng ta kết thúc ở nơi chúng ta bắt đầu, bên ngoài căn phòng khách tạm. “Hãy ngồi xuống,” cô ấy nói, chúng ta ngồi xuống mặt đất, tựa lung vào giá sách, chúng ta có thể nghe thấy tiếng người lớn nói chuyện trong buồng và ngửi thấy mùi khói thuốc thoát ra giữa những cuốn sách, Anna bắt đầu hôn ta, “Nhưng nếu họ bước ra thì phải làm sao?” ta thì thào, cô ấy chạm vào tai ta, có nghĩa là tiếng nói của họ sẽ giữ cho chúng ta được an toàn. Cô ấy vòng tay ôm lấy ta, mà ta không hiểu cô ấy định làm gì, chạm mọi nơi trên cơ thể cô ấy, là những gì ta làm, liệu chugns ta có hiểu một điều gì đó mà ta không thể giải thích? Cha cô ấy lên tiếng, “Anh có thể ở đây bao lâu cũng được. Anh có thể ở đây suốt đời cũng được.” Cô ấy cởi áo, ta nắm lấy bầu ngực cô ấy bằng đôi bàn tay này, điều ấy thật ngượng ngùng và cũng thật tự nhiên, cô ấy kéo áo khỏi đầu ta, trong một phút ta chẳng nhìn thấy gì được, ông Goldberg bật cười và nói, “Suốt đời,” ta nghe tiếng bước chân ông ấy đi lại trong căn phòng nhỏ, ta luồn tay vào trong váy cô ấy, giữa hai chân, mọi thứ như nghe chừng bùng cháy, dù thật tình non nớt nhưng ta vẫn biết cần phải làm gì, nó giống như in những gì vẫn diễn ra trong những cơn mộng mị vào những đêm khuya, như thể tất cả thông tin đều đã được cuộn lại trong ta như một cái lò xo, tất cả mọi thứ diễn ra đều đã diễn ra trước đó và sẽ còn tiếp tục mãi về sau, “Tôi không còn nhận ra thế giới này nữa,” cha của Anna nói, Anna xoay lưng lại, ngay đằng sau bức tường bằng sách kia nơi có tiếng nói và khói thuốc xuyên qua, “Em muốn yêu anh,” Anna thầm thì, và ta biết chính xác những gì cần phải làm vào lúc ấy, đêm buông, các chuyến tàu lăn bánh, ta nâng váy của nàng lên, ông Goldberg nói, “Tôi chưa bao giờ cảm thấy nó rõ ràng như lúc này,” và ta có thể nghe được tiếng thở dài của ông ấy ở phía bên kia chồng sách, nếu như ông lấy ra một quyển khỏi chồng sách hẳn ông sẽ nhìn thấy hết thảy. Nhưng những cuốn sách kia đã che chở cho chúng ta. Ta ở trong cô ấy chỉ một vài giây trước khi bùng nổ, cô ấy rên rỉ, ông Goldberg dậm chân và bật ra tiếng kêu như thể con thú bị thương, ta hỏi có phải cô ấy thất vọng không, cô ấy lắc đầu, ta đổ xuống người cô ấy, tựa má vào bờ ngực, và ta trông thấy khuôn mặt của mẹ con ở khung cửa sổ tầng hai, “Thế tại sao em khóc?” ta hỏi, kiệt sức và thấy mình từng trải, “Chiến tranh!” ông Goldberg trả lời, tức giận và thất vọng, giọng ông run run: “Chúng ta đang tàn sát lẫn nhau mà không vì một lý do nào cả! Chiến tranh khiến con người huỷ diệt con người, và nó chỉ kết thúc khi chẳng còn ai sống sót để tiếp tục nữa cả!” Cô ấy trả lời, “Em bị đau.”            

 

 

Xin hỏi mấy giờ rồi?

 

 

Mỗi ngày vào trước bữa sáng, và trước khi ta tới đây, mẹ con và ta cùng bước vào phòng dành cho khách, lũ thú theo chân chúng ta, ta chỉ vào những trang giấy trắng và làm kí hiệu của tiếng cười và nước mắt, nếu như bà ấy hỏi ta cười vì điều gì và khóc vì đièu gì, thì ta sẽ gõ ngón tay vào mặt giấy, và nếu như bà ấy hỏi, “Vì sao?” thì ta sẽ đặt tay của bà ấy vào nơi mà con tim bà ấy ngự trị, rồi vào trái tim ta, hoặc ta sẽ chạm vào ngón tay trỏ của bà ấy và chỉ về phía chiếc gương, hoặc chạm vào nó, thật nhanh, vào cái đĩa còn đương ấm, và đôi khi ta băn khoăn rằng liệu bà ấy có biết, và ta lo lắng trong những khoảnh khắc ta thuộc về Không Gì Cả rằng liệu có phải bà ấy đang thử thách ta, rằng liệu có phải bà ấy chỉ đơn giản là viết linh tinh cả ngày trời, hay là chẳng viết gì hết cả, chỉ để thăm dò phản ứng nơi ta, và rằng bà ấy muốn biết liệu ta đối với bà ấy có phải là tình yêu, bởi đó vẫn là điều mà bất kì ai cũng hằng mong mỏi từ một ai đó, không phải bản thân tình yêu mà là sự nhận biết rằng có tình yêu hiện hữu, như là những cục pin mới của chiếc đèn pin luôn bắt buộc phải nằm trong hộp cứu hộ nơi góc nhà vậy, “Đừng để cho ai đọc được nó,” ta dặn dò bà ấy vào buổi sáng đầu tiên mà bà ấy đưa tập giấy cho ta, và rất có thể vào lúc ấy ta đang cố gắng bảo vệ bà ấy, và cũng có thể là ta đang cố gắng bảo vệ chính mình, “Chúng ta sẽ giữ nó làm của riêng cho tới khi nó trở nên hoàn hảo. Chúng ta sẽ làm việc cùng nhau. Chúng ta sẽ tạo ra tác phẩm vĩ đại nhất của loài người.” “Theo anh thì có khả năng ấy không?” bà ấy hỏi, bên ngoài kia lá vàng giã biệt những cành cây, ở trong này, chúng ta buông tay khỏi nỗi bất an trước kiểu chân lý ấy, “Có chứ,” ta trả lời bằng cách chạm vào tay bà ấy, “Nếu như ta đủ cố gắng.” Bà ấy với tay về phía trước và tìm thấy khuôn mặt ta, bà ấy bảo, “Em sẽ viết về điều này.” Kể từ ngày hôm ấy ta động viên bà ấy, nài nỉ bà ấy, để viết nhiều hơn, để đào sâu hơn, “Em hãy miêu tả khuôn mặt ông ấy,” ta bảo với bà ấy, vuốt tay dọc tờ giấy trắng, và rồi, vào buổi sáng tiếp theo, “Em hãy tả lại đôi mắt của ông ấy,” và rồi, giơ tờ giấy ra trước khung của sổ, cho ánh nắng nhuộm vàng tờ giấy, “Hãy tả lại mống mắt của ông ấy,” và rồi, “Con ngươi của của ông ấy.” Bà ấy chẳng bao giờ hỏi, “Của ai?” Bà ấy cũng chẳng bao giờ hỏi, “Tại sao?” Có phải trên trang giấy kia là đôi mắt của chính ta? Ta đã thấy chồng giấy bên trái dày lên gấp đôi và gấp bốn, ta đã nghe thấy rằng những nhận xét ngẫu nhiên trở thành câu kết nối rồi thành các đoạn và các chương, và ta biết, bởi vì bà ấy có kể với ta, rằng thứ trước đó từng là câu văn thứ hai giờ đã trở thành câu văn áp chót. Chỉ mới hai ngày trước bà ấy nói rằng câu truyện của cuộc đời mình diễn ra nhan hơn so với cuộc đời thực tại của bà ấy, “Ý của em là gì?” ta hỏi bằng đôi tay này, “Có rất ít thứ thực sự diễn ra,” bà ấy trả lời, “và em thì có trí nhớ tốt.” “Em có thể kể về của hàng không?” “Em miêu tả từng viên kim cương trong quầy hàng.” “Em có thể miêu tả về các cảm xúc của mình.” Bà ấy hỏi, “Chẳng lẽ cuộc đời em và những cảm xúc của em không phải là một hay sao?”  

 

 

Làm ơn cho tôi hỏi, tôi có thể mua vé ở đâu?

 

Ta có quá nhiều điều cần kể với con, vấn đề là ta không còn đủ thời gian nữa, ta không còn chỗ trống nữa, cuốn sổ này đã sắp hết trang, ta nhìn quanh căn hộ vào sáng nay cho lần cuối cùng và chữ viết có mặt ở khắp mọi nơi, lấp đầy các bức tường và những tấm gương, ta cuộn lại tấm thảm để có thể viết lên sàn nhà, ta viết lên cửa sổ và khắp các chai rượu quà mà chúng ta chưa từng khui ra, ta chỉ mặc áo tay ngắn, ngay cả khi trời lạn, bởi vì cánh tay ta cũng là một nơi lý tưởng để viết. Nhưng có quá nhiều thứ để diễn đạt. Ta xin lỗi. Là những gì mà ta đang cố nói với con, ta xin lỗi vì mọi thứ. Vì đã nói tạm biệt Anna trong khi đáng lý ra ta đã có thể cứu được cô ấy và cả ước mơ của chúng ta, hoặc ít nhất là được chết cùng cô ấy. Ta xin lỗi bởi sự bất lực của mình khi để những điều không quan trọng ra đi, và còn bởi sự bất lực khi không giữ nổi những điều quan trọng. Ta xin lỗi vì những gì ta sắp làm với mẹ con và cả con nữa. Ta xin lỗi vì ta sẽ không bao giờ được thấy khuôn mặt con, và không bao giờ được cho con ăn, và được kể cho con nghe những câu chuyện cổ tích vào giờ đi ngủ. Ta đã cố gắng theo cách của riêng mình để tự biện minh, nhưng khi ta nghĩ về câu chuyện cuộc đời của mẹ con, ta biết rằng ta đã không giải thích bất cứ điều gì, bởi bà ấy và ta vốn dĩ chẳng có gì khác biệt, và ta cũng đang viết ra Không Gì Cả. “Phần đề tặng,” bà ấy nói vớ ta vào sáng nay, chỉ mới cách đây vài tiếng trước, khi ta đi vào phòng dành cho khách lần cuối cùng, “Anh đọc đi.” Ta chạm tay vào mi mắt bà ấy và mở nó ra đủ rộng để có thể xem xét mọi ý nghĩa có thể, ta sắp sửa rời xa bà ấy mà không nói lời từ biệt, và quay lưng lại với cuộc hôn nhân của những mi li mét và cả các quy định, “Anh có nghĩ như thế là quá nhiều không?” bà ấy hỏi, đưa ta quay trở lại với phần đề tặng vô hình, ta chạm vào bà ấy bằng tay phải, không biết được ai là người mà bà ấy sẽ dành lời đề tặng trong câu truyện về cuộc đời mình, “Không hề ngớ ngẩn một chút nào, đúng không?” ta chạm vào bà ấy bằng tay phải, ta đã bắt đầu thấy nhớ bà ấy, ta không có suy nghĩ thứ hai, nhưng ta có các suy nghĩ, “Không hề hão huyền đúng không?” ta chạm vào bà ấy bằng bàn tay phải, và ta nhận ra rằng lời đề tặng sẽ được dành cho chính bà ấy, “Liệu điều này có ý nghĩa trọn vẹn với anh không?” bà ấy hỏi, lần này chạm ngón tay vào thứ không còn ở đấy nữa, ta chạm vào bà ấy bằng tay trái, và ta bỗng nhận ra rằng lời đề tặng được dành cho ta. Ta bảo với bà ấy rằng ta phải đi thôi. Ta hỏi bà ấy, với hàng đống những cử chỉ mà sẽ là vô nghĩa đối với muôn kẻ khác, rằng liệu bà ấy có cần thứ gì đặc biệt không. “Anh sẽ mang đugns thứ cần được mang về,” bà ấy trả lời. “Một vài tạp chí về thiên nhiên nhé?” (ta vỗ nhẹ tay bà ấy như đang vẫy cánh.) “Như thế cũng được.” “Hay là thứ gì đó có liên quan đến nghệ thuật?” (ta nắm tay bà ấy, như một cây cọ, và vẽ một bức tranh tưởng tượng trước mắt chúng ta.) “Đúng rồi.” Bà ấy tiễn ta ra cửa, như mọi lần, “Có thể anh sẽ không quay về trước lúc em đi nghỉ,” ta bảo bà ấy, lật ngửa lòng bàn tay lên vai bà ấy và đặt má bà ấy vào lòng bàn tay ta. Bà ấy bảo, “Nhưng em không ngủ được nếu thiếu anh.” Ta đưa tay bà ấy lên đầu mình và gật đầu với ý rằng bà ấy có thể, chúng ta bước ra cửa, chân bước trên Điều Gì Đó. “Thế nếu như em không ngủ được vì thiếu anh thì sao?” Ta đặt tay bà ấy lên đầu mình và gật, “Nhưng nếu như?” Ta gật, “Hãy trả lời em nếu,” bà ấy hỏi, ta nhún vai, “Hãy hứa với em rằng anh sẽ bảo trọng,” bà ấy nói, trùm mũ áo khoác của ta lên trên đầu. “Hãy hứa với em rằng anh sẽ cực kỳ bảo trọng. Em beiets là anh vẫn luôn quan sát cả hai phía mỗi khi sang đường, nhưng em muốn anh nhìn hai bên thêm lần nữa, bởi vì em dặn anh như vậy.” Ta gật đầu. Bà ấy hỏi, “Anh có bôi kem chống nắng không?” Với bàn tay mình ta bảo bà ấy, “Ngoài này lạnh lắm. Em sẽ bị cảm đấy.” Bà ấy hỏi, “Nhưng anh có thoa kem không?” Bản thân ta cũng ngạc nhiên khi ta chạm vào bà ấy bằng tay phải. Ta có thể sống với một lời nói dối, nhưng không tự đưa mình vào một lời nói dối nhỏ nhoi đến thế. Bà ấy nói, “Đợi dã,” và chạy vào trong nhà và quay trở lại với tuýp kem chống nắng. Bà ấy bóp một ít ra tay, xoa hai bàn tay vào nhau, rồi xoa lên gáy ta, và trên mu bàn tay ta, vào giữa các ngón tay, và mũi và trán và má và cằm, mọi phần da thịt lộ ra, cuối cùng ta là cục đất sét còn bà ấy là nhà điều khắc, ta nghĩ, thật đáng hổ thẹn vì chúng ta đều phải sống, nhưng đúng là bi kịch khi chỉ được phép sống một cuộc đời duy nhất, bởi vì nếu như ta có đến hai cuộc đời để sống, hẳn ta sẽ dành hẳn cả một cuộc đời để được trải cùng mẹ con. Ta sẽ ở lại bên bà ấy trong ngôi nhà này, xé tan cái sơ đồ vẫn thường được dán sau cánh cửa ra vào, và ôm trọn bà ấy vào lòng trên chiếc giường kia, và thủ thỉ, “Anh muốn hai lần,” hát, “Tin tức được truyền đi,” cười, “Ha ha ha!”, khóc, “Hãy cứu anh!” Ta sẽ dành trọn cuộc đời ấy cho duy nhất một việc là sống. Chúng ta cùng bước vào thang máy và đi tới ngưỡng cửa, bà ấy dừng lại và ta tiếp tục bước đi. Ta biết rằng ta sắp huỷ hoại những gì mà bà ấy đã có thể xây dựng lại, nhưng quả thực ta chỉ có duy nhất một cuộc đời này. Ta nghe thấy tiếng ấy từ sau lưng. Bởi vì chính bản thân ta, hoặc cũng có thể do không ngăn được mình, ta quay lại, “Đừng khóc,” ta dặn bà ấy, đặt ngón tay bà ấy lên mặt ta và vuốt ngược những giọt nước mắt tưởng tượng từ gò má trở về trong hốc mắt, “Em biết,” bà ấy nói khi lau những giọt lệ thật trên má mình, ta dậm chân, điều này có nghĩa, “Anh sẽ không ra sân bay nữa.” “Anh hãy ra sân bay đi,”    bà ấy nói, ta chạm vào ngực bà ấy, rồi cầm tay bà ấy và chỉ vào thế giới, và rồi hướng tay bà ấy và chỉ vào ngực bà ấy, “Em biết,” bà ấy nói, “Em biết mà.” Ta nắm tay bà ấy và giả vờ như thể chúng ta đang đứng sau một bức tường vô hình, hoặc đằng sau một bức tranh tưởng tượng, lòng bàn tay của chúng ta đang rờ rẫm trên bề mặt nó, rồi, trước nguy cơ phải nói ra quá nhiều, ta nắm lấy một tay của bà ấy và đặt trên mắt ta, và tay kia ở trên mắt bà ấy, “Anh quá tốt để dành cho em,” bà ấy nói, ta đặt hai bàn tay của bà ấy lên đầu ta, và gật, bà ấy bật cười, ta vẫn thích mỗi lúc bà ấy bật cười như thế, dù sự thực có là ta không hề yêu bà ấy, bà ấy nói, “Em yêu anh,” ta cho bà ấy biết cảm nghĩ của mình, và ta nói thế này: ta nắm bàn tay của bà ấy và giang ra hai bên, ta hướng hai ngón trỏ của bà ấy vào nhau và thật từ từ, chầm chậm, di chuyển cho chúng hướng vào nhau, khi chúng tiến đến nhau càng gần, thì tốc độ càng chậm lại, và rồi, khi chúng gần như chạm vào nhau, giống như khi chỉ còn cách có một mặt giấy nữa là chạm được tới nhau, ta kéo chúng ra theo chiều ngược lại để diễn tả ý nghĩa ngược lại của từ “yêu,” ta dừng lại, ta dừng lại và giữ hai ngón tay ở đó. Ta không biết bà ấy nghĩ những gì, ta không biết bà ấy hiểu được những gì, hay bà ấy không cho phép mình hiểu được những gì, ta quay đi và sải bước, ta không ngoái đầu lại, ta sẽ không làm như vậy. Ta kể con nghe tất những điều này vì ta sẽ chẳng bao giờ trở trở thành cha của con cả, nhưng còn con thì mãi mãi là con trai của ta. Ta muốn con biết, ít nhất là vậy, rằng việc ta rời xa con hoàn toàn không phải vì tính vị kỉ, nhưng làm sao mà ta có thể giải thích nổi điều ấy với con? Ta không thể sống, ta đã cố và ta hoàn toàn không thể. Nếu điều ấy nghe chừng đơn giản, nó hẳn phải đơn giản như thể một ngọn núi cao cũng có nghĩa là đơn giản. Mẹ của con cũng phải vật lộn nhiều, nhưng ít nhất thì bà ấy cũng chọn lựa để sống, và chỉ đơn giản là sống, vì con trai và vì chồng mình. Ta không mong con hiểu được những điều này, hay có thể tha thứ cho ta dù chỉ là chút ít, và con có thể còn chẳng bao giờ đọc tới những dòng này, kể cả khi mẹ con trao bức thư này cho con. Đã tới lúc phải đi rồi. Ta mong con được hạnh phúc, ta mong mỏi điều này nhiều lắm so với việc kỳ vọng về hạnh phúc cho riêng ta, liệu điều ấy nghe có đơn giản không con? Ta phải đi thôi. Ta sẽ xé những trang giấy này khỏi cuốn sổ, thả chúng vào thùng thư trước khi bước lên máy bay, đề người nhận trên phong bì “Gửi Đứa Con Chưa Chào Đời Của Ta,” và ta sẽ không bao giờ viết thêm một lời nào nữa, ta sẽ ra đi, ta sẽ không bao giờ hiện diện ở nơi này thêm nữa. Yêu con, Cha của con.

 

 

 

Tôi muốn một vé đi Dresden.

 

 

 

Em làm gì ở đây vậy?

 

 

Em phải về nhà đi. Em nên đi ngủ đi thôi.

 

 

Hãy để anh đưa em về nhà.

 

 

Em điên rồi à. Em sẽ bị ốm đấy.

 

 

Em dễ ốm hơn anh mà

Normal
0

false
false
false

VI
X-NONE
X-NONE

/* Style Definitions */
table.MsoNormalTable
{mso-style-name:”Table Normal”;
mso-tstyle-rowband-size:0;
mso-tstyle-colband-size:0;
mso-style-noshow:yes;
mso-style-priority:99;
mso-style-qformat:yes;
mso-style-parent:””;
mso-padding-alt:0cm 5.4pt 0cm 5.4pt;
mso-para-margin-top:0cm;
mso-para-margin-right:0cm;
mso-para-margin-bottom:10.0pt;
mso-para-margin-left:0cm;
line-height:115%;
mso-pagination:widow-orphan;
font-size:11.0pt;
font-family:”Arial”,”sans-serif”;
mso-ascii-font-family:Arial;
mso-ascii-theme-font:minor-latin;
mso-fareast-font-family:”Times New Roman”;
mso-fareast-theme-font:minor-fareast;
mso-hansi-font-family:Arial;
mso-hansi-theme-font:minor-latin;
mso-bidi-font-family:”Times New Roman”;
mso-bidi-theme-font:minor-bidi;}

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: