Extremely Loud & Incredibly Close (7)

Image

CẢM XÚC CỦA BÀ (2)

Rồi bảy năm sau đó, một người bạn từ thưở ấu thơ xuất hiện vào thời điểm mà bà cần người ấy nhất. Bà đến Mỹ mới chỉ tròn hai tháng. Một tổ chức đã tài trợ cho bà đến Mỹ, nhưng không lâu sau bà sẽ phải tự lo lấy thân mình. Bà không biết phải làm việc ấy ra sao nữa. Bà dành cả ngày trời để đọc báo và tạp chí. Bà muốn học các câu thành ngữ. Bà muốn trở thành một người Mỹ thực thụ. Chew the fat[1]. Blow off some steam[2]. Close, but no cigar[3]. Rings a bell[4]. Chắc hẳn bà đã rất lố bịch khi ấy. Thực ra bà chỉ muốn trở nên tự nhiên mà thôi. Và cuối cùng thì bà cũng đành từ bỏ.

Bà không gặp ông ấy kể từ khi bà mất đi tất cả. Trong suốt quãng thời gian ấy, bà chưa từng nghĩ đến ông ấy. Ông ấy và chị gái bà, Anna, là bạn. Bà từng trông thấy họ hôn nhau trong một buổi chiều ở đằng sau căn nhà chòi phía sau nhà. Chứng kiến cảnh ấy khiến bà vô cùng thích thú. Bà cảm thấy như thể mình cũng đang hôn một ai đó. Thực ra bà chưa từng hôn ai hết. Bà sẽ cảm thấy phấn khích hơn cả nếu người kia chính là bà. Ngôi nhà của bà rất nhỏ. Chị Anna và bà ngủ chung trên một chiếc giường. Đêm đó bà kể cho chị ấy nghe những gì mà bà trông thấy. Chị ấy bắt bà hứa là không được kể cho ai khác nghe về những gì mà bà chứng kiến. Và bà hứa.

Chị ấy nói, Tại sao chị phải tin mày?

Bà những muốn nói với chị ấy rằng, Bởi vì những gì em trông thấy sẽ không còn là của riêng em nữa nếu em kể với người khác. Nhưng bà lại nói, Bởi vì em là em gái chị.

Cám ơn.

Em nhìn trộm chị hôn nhé?

Mày nhìn bọn chị hôn được à?

Chị có thể cho em biết nơi nào mà bọn chị hôn nhau, và em có thể trốn vào đâu đó.

Chị ấy cười như thể cả một đàn chim thiên di sẽ đến theo mùa. Đấy vốn là cách mà chị ý nói lời đồng ý.

Đôi khi nụ hôn diễn ra trên cánh đồng đằng sau căn nhà chòi phía sau nhà. Đôi khi là phía sau bức tường gạch cũ ở sân trường. Luôn luôn ở đằng sau một thứ gì đó.

Bà không biết liệu chị ấy có nói với ông ấy hay không. Bà không biết liệu chị ấy có cảm thấy là bà đang theo dõi hay không, nếu như điều đó khiến chị ấy hưng phấn hơn.

Tại sao bà lại đòi xem? Tại sao chị ấy lại đồng ý?

Bà tìm đến ông ấy khi muốn tìm hiểu về lao động khổ sai. Bà đã hỏi tất cả những người quen biết khác.

Gửi cô em gái nhỏ của Anna,

Đây là bức thư mà em mọng đợi. Anh cao gần hai mét. Mắt anh có màu nâu. Anh nghe mọi người nói rằng bàn tay của anh rất to. Anh muốn trở thành một nhà điêu khắc, và anh muốn cưới chị gái em. Đấy là những ước mơ duy nhất của anh. Anh còn có thể viết nhiều hơn, nhưng đấy không phải là vấn đề.

Bạn của em,

Thomas

Bà bước vào tiệm bánh bảy năm sau đó và ông ấy ở đó. Một con chó nằm dưới chân ông ấy và một con chim nhỏ bên trong cái lồng ngay bên cạnh ông ấy. Bảy năm trời không đơn giản chỉ là bảy năm. Cũng không phải là bảy trăm năm. Khoảng cách ấy đâu thể tính được bằng năm tháng, như thể cả một đại dương cũng không thể diễn tả hết được quãng đường xa xôi mà bọn bà đã vượt qua, cũng giống như việc cái chết thì chẳng bao giờ có thể đong đếm nổi. Bà những muốn chạy thật xa khỏi ông ấy, và bà cũng muốn bước tới thật gần ông ấy.

Bà tiến đến.

Anh có phải là Thomas không? bà hỏi.

Ông ấy lắc đầu. Đúng rồi, bà nói. Tôi có biết anh.

Ông ấy lắc đầu.

Từ Dresden.

Ông ấy xoè ra lòng bàn tay phải, bàn tay có xăm chữ KHÔNG trên đó.

Tôi nhớ ra anh. Tôi từng trông thấy anh hôn chị gái tôi.

Ông ấy lấy ra một cuốn sổ nhỏ và viết, Tôi không nói chuyện. Tôi xin lỗi.

Điều ấy khiến bà bật khóc. Ông ấy gạt nước mắt trên mặt bà. Nhưng ông ấy không chịu thừa nhận ông ấy là ai. Không bao giờ cả.

Bọn bà ở bên nhau buổi chiều hôm đó. Suốt quãng thời gian đấy bà những muốn chạm vào ông ấy. Bà có cảm giác thân quen quá đỗi về con người mà bà đã rất lâu rồi không gặp này. Bảy năm về trước, ông ấy là một người cao lớn, còn giờ đây ông ấy trông mới thật nhỏ bé làm sao. Bà muốn đưa cho ông ấy toàn bộ số tiền mà tổ chức kia trao cho bà. Bà không cần thiết phải kể cho ông ấy nghe câu chuyện của bà, nhưng bà cần phải nghe câu chuyện của ông ấy. Bà muốn được che chở cho ông ấy, mà bà biết là bà có thể làm được, cho dù bà con không thể tự lo nổi chính mình.

Bà hỏi, Anh có trở thành nhà điêu khắc, như anh vẫn thường mong không?

Ông ấy giơ bàn tay phải của mình lên và sau đó là sự yên lặng.

Bọn bà có mọi điều để nói với nhau, nhưng chẳng có cách nào để câu chuyện được bắt đầu.

Ông ấy viết, Cô ổn chứ?

Bà bảo ông ấy, Mắt của tôi yếu lắm.

Ông ấy viết, Nhưng cô ổn chứ?

Bà trả lời, Đấy là một câu hỏi rất phức tạp.

Ông ấy viết, Đấy là một câu hỏi vô cùng đơn giản.

Bà hỏi, Thế anh có ổn không?

Ông ấy viết, Có những buổi sáng tôi thức dậy trong sự biết ơn.

Bọn bà nói chuyện hàng giờ liền, nhưng chỉ là việc lặp đi lặp lại những điều này.

Cốc tách rỗng không.

Một ngày trống rỗng.

Bà cảm thấy cô đơn còn hơn cả những khi chỉ đơn độc có một mình. Bọn bà dường như sẽ đi theo những con đường khác nhau. Bọn bà không biết phải làm những điều khác như thế nào.

Muộn rồi, bà nói.

Ông ấy giơ bàn tay trái lên, bàn tay có xăm chữ VÂNG trên đó.

Bà nói, Có lẽ tôi nên về nhà thôi.

Ông ấy lật lại cuốn sổ và chỉ vào, Cô có ổn không?

Bà gật đầu.

Bà bắt đầu rời đi. Bà sẽ đi bộ dọc bờ sông Hudson và tiếp tục đi nữa. Bà sẽ mang theo tảng đá lớn nhất mà bà có thể mang được và để cho phổi mình chứa đầy nước sông kia.

Nhưng rồi bà nghe thấy tiếng vỗ tay của ông ấy từ đằng sau.

Bà ngoái đầu nhìn lại và ông ấy ra hiệu cho bà quay lại.

Bà những muốn chạy đi thật xa khỏi ông ấy, và bà còn muốn chạy đến bên ông ấy.

Bà tiến về chỗ ông.

Ông ấy hỏi liệu bà có thể làm mẫu cho ông ấy hay không. Ông ấy viết ra câu hỏi bằng tiếng Đức, và cho đến tận khi đó bà mới nhận ra rằng suốt cả buổi chiều ông ấy đã viết cho bà bằng tiếng Anh, và cả bà nữa cũng dùng tiếng Anh tiếp chuyện. Vâng, bà trả lời bằng tiếng Đức. Vâng. Bọn bà thống nhất thời gian cho buổi hẹn ngày hôm sau.

Căn hộ của ông ấy giống như một vườn thú. Mấy con thú có mặt ở khắp mọi nơi. Chó và mèo. Cả chục cái lồng chim. Những bể cá. Những cái hộp bằng thuỷ tinh với lũ rắn và thằn lằn và côn trùng. Những con chuột ở trong chuồng, và bọn mèo không làm gì được chúng. Nơi ấy giống như chiếc thuyền Noah[5]. Nhưng ông ấy giữ cho một góc căn nhà thật sạch sẽ và sáng sủa.

Ông ấy nói ông ấy đã để dành không gian đó.

Để làm gì.

Để điêu khắc.

Bà muốn biết từ cái gì, hoặc từ ai, nhưng bà không hỏi.

Ông ấy cầm tay bà và dẫn lại chỗ đó. Ông bà nói chuyện với nhau trong nửa tiếng đồng hồ về thứ mà ông ấy muốn tạo ra. Bà bảo với ông ấy bà sẽ làm bất cứ điều gì mà ông muốn.

Bọn bà uống cà phê.

Ông ấy viết rằng ông ấy không hề điêu khắc nữa kể từ khi đến Mỹ.

Sao lại không?

Tôi không thể.

Sao lại không thể?

Bọn bà không bao giờ nói chuyện về quá khứ.

Ông ấy mở toang cái cửa lưới, dù bà không biết tại sao.

Có tiếng chim hót líu lo từ căn phòng bên cạnh.

Bà trút bỏ quần áo.

Bà ngồi xuống chiếc ghế bành.

Ông ấy nhìn vào bà. Đó là lần đầu tiên bà khoả thân trước mặt một người đàn ông. Bà lo lắng nếu ông ấy biết được điều đó.

Ông ấy tiến đến và di chuyển cơ thể bà như một con búp bê. Ông ấy đặt tay bà lên đầu. Ông ấy ấn nhẹ chân phải của bà xuống. Bà nghĩ tay ông hẳn sần sùi bởi tất cả những tác phẩm mà ông từng thực hiện. Ông hạ cằm bà xuống. Ông lật lòng bàn tay bà lên. Sự tập trung của ông ấy lấp đầy chỗ trống trong bà.

Bà quay lại vào ngày tiếp theo. Và ngày tiếp theo đó nữa. Bà tạm dừng việc tìm cho mình một công việc. Điều quan trọng bây giờ là ông ấy nhìn vào bà. Bà đã sẵn sàng để tan nát nếu đó là điều bắt buộc phải diễn ra.

Lần nào cũng giống như lần nào.

Ông ấy sẽ nói về ý tưởng của ông ấy.

Bà sẽ nói với ông ấy rằng bà có thể làm bất cứ điều gì mà ông muốn.

Hai người sẽ uống cà phê.

Ông bà chẳng bao giờ nói về quá khứ.

Ông ấy mở cửa ra.

Có tiếng hót của lũ chim vang lên từ căn phòng bên cạnh.

Bà trút bỏ quần áo.

Ông ấy tạo tư thế cho bà.

Ông ấy tạc tượng bà.

Đôi lúc bà nghĩ về một trăm lá thư được trải ra trên sàn nhà của căn phòng ngủ. Nếu như bà không giữ chúng lại, có phải ngôi nhà sẽ không bùng cháy to đến thế?

Bà nhìn vào bức tượng sau mỗi buổi làm việc. Ông ấy đang cho bọn thú ăn. Ông ấy để cho bà được ở một mình với nó, dù chẳng bao giờ bà hỏi xin ông ấy về sự riêng tư. Nhưng ông ấy hiểu rõ.

Chỉ sau một vài buổi bà đã thấy rõ người mà ông ấy tạc là Anna. Ông ấy đang cố gắng tái tạo lại người con gái mà ông ấy quen biết bảy năm về trước. Ông ấy nhìn bà khi điêu khắc, nhưng cái mà ông nhìn thấy lại là chị ấy.

Việc tạo tư thế ngày càng mất nhiều thời gian hơn. Và ông ấy chạm vào bà nhiều hơn.

Ông ấy di chuyển xung quanh bà. Ông ấy mất tới mười phút để dang ra và khép lại đầu gối của bà. Ông ấy khép lại và dang cánh tay bà ra.

Tôi hi vọng điều này không làm em thấy ngại, ông ấy viết tiếng Đức vào cuốn sổ nhỏ của mình.

Không, bà trả lời bằng tiếng Đức. Không đâu.

Ông ấy gập một tay của bà lại. Ông ấy kéo một tay bà thẳng ra. Tuần tiếp đó ông ấy chạm vào tóc bà trong khoảng năm hoặc là năm mươi phút.

Ông ấy viết, Tôi đang tìm kiếm một sự thoả hiệp tạm chấp nhận được.

Bà muốn biết làm sao ông ấy có thể sống sót qua đêm đó.

Ông ấy chạm vào ngực bà, tách nhẹ chúng ra.

Tôi nghĩ như thế này sẽ tốt hơn, ông ấy viết.

Bà muốn biết cái gì sẽ tốt. Làm sao để cho được tốt?

Ông ấy chạm khắp người bà. Bà có thể nói những điều này với cháu bởi vì bà không cảm thấy xấu hổ về chúng, và bởi vì bà học được từ chúng. Và bởi vì bà tin rằng cháu có thể hiểu được bà. Cháu là người duy nhất mà bà tin tưởng, Oskar ạ.

Việc tạo tư thế đồng nghĩa với việc điêu khắc, ông ấy đang tạc tượng bà. Ông ấy đang cố gắng tạo ra bà để ông ấy có thể yêu được bà.

Ông ấy tách hai chân bà ra. Lòng bàn tay của ông ấy chạm nhẹ vào đùi trong của bà. Đùi bà khép lại. Tay ông ấy đẩy ra.

Chim chóc líu lo từ căn phòng bên cạnh.

Bọn bà tìm kiếm một thoả hiệp có thể chấp nhận được.

Tuần sau đó ông ấy chạm phía sau chân bà, và tuần sau nữa ông ấy đứng đằng sau bà. Đó là lần đầu tiên trong đời bà biết tới làm tình. Bà lo lắng nếu ông ấy biết được điều đó. Bà gần như bật khóc. Bà lo sợ, Tại sao con người ta lại phải làm tình với nhau?

Bà nhìn vào tác phẩm chưa hoàn thiện về chị gái mình, và cô gái chưa hoàn chỉnh nhìn lại bà.

Tại sao người ta lại làm tình với nhau?

Bọn bà cùng đi tới tiệm bánh mà bọn bà gặp nhau lần đầu tại New York.

Bên nhau và tách biệt.

Bọn bà chọn một chiếc bàn trống. Ngồi xuống cùng một bên, quay mặt ra khung cửa.

Bà không cần phải phải biết xem liệu ông có thể yêu bà không.

Điều cần thiết là liệu ông ấy có cần đến bà hay không.

Bà lật tới trang giấy trắng trong cuốn sổ của ông ấy và viết, Làm ơn hãy cưới em.

Ông ấy cúi nhìn lòng bàn tay mình.

CÓ và KHÔNG.

Tại sao con người ta lại làm tình với nhau?

Ông ấy cầm lấy bút và viết vào trang tiếp theo mà cũng là trang cuối cùng của cuốn sổ, Không trẻ con.

Đó là quy định đầu tiên của ông bà.

Em hiểu, bà nói với ông bằng tiếng Anh.

Bọn bà không giờ dùng tới tiếng Đức nữa.

Ngày tiếp theo đó, ông cháu và bà làm thủ tục kết hôn.


[1] chew the fat: cẳn nhẳn cằn nhằn

[2] blow off some steam: xả xì choét

[3] close, but no cigar: gần trong gang tấc

[4] ring a bell: nghe quen quen

[5] thuyền Noah: là chiếc thuyền được nhắc đến trong chương 6 đến chương 9 của Sách Sáng thế trong Kinh thánh. Văn bản đó mô tả việc ông Noah đóng con tàu này là để tự cứu ông và gia đình, bảo tồn thế giới động vật, thực vật khỏi bị diệt vong bởi trận trừng phạt đại hồng thủy của Thiên chúa (khi Thiên chúa nhận ra rằng loài người càng sinh sôi nhiều thì họ càng phạm tội đến nỗi không thể cứu chữa. Ngài hối hận vì đã tạo ra loài người nên quyết định sẽ hủy diệt tất cả thế giới bằng trận đại hồng thủy).

//

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: