The Lees of Happyness (II)

a story by F. Scott Fitzgerald

Image

CHƯƠNG II

Tuần thăm viếng của Harry kết thúc. Họ lái xe quanh những con đường nhỏ mơ mộng hoặc vui vẻ thẩn thơ bên bờ hồ hoặc nơi trảng cỏ. Vào buổi tối Roxanne, ngồi trong nhà, dạo đàn cho điệu vũ lập lòe đốm lửa nơi đầu điếu xì gà những người đàn ông cầm trong tay. Rồi bức điện từ Kitty thông báo rằng cô nàng muốn Harry xuống miền Đông đón vợ, nên Roxanne và Jeffrey bị bỏ lại một mình trong sự riêng tư mà họ dường như chẳng bao giờ cảm thấy chán ngán.

“Đơn độc” lại đe dọa họ lần nữa. Họ lang thang trong căn nhà rộng rãi, mỗi người đều cảm thấy sự tồn tại sâu sắc của người kia; họ ngồi cùng một bên bàn như những kẻ còn đương say trong sóng tình của tuần trăng mật; họ vô cùng say đắm, vô cùng hạnh phúc.

Thị trấn Marlowe, dù là một khu định cư khá lâu năm, nhưng cũng mới chỉ mang tính chất “xã hội” trong vài năm gần đây. Năm hay sáu năm trước, hoảng hốt trước những ống khói khổng lồ của Chicago, hai hay ba đôi vợ chồng trẻ, “những người sống trong nhà gỗ,” đã quyết định ra đi; bạn bè của họ cũng theo chân. Gia đình Jeffrey Curtains tìm thấy một nơi chốn đã được “sắp đặt” sẵn chào đón họ: một câu lạc bộ nông thôn, phòng khiêu vũ, và những lỗ golf chờ đợi họ, và còn có cả những buổi tiệc đánh bài brít, những bữa chơi bài xì phé, và những buổi tiệc tùng nơi họ có thể uống bia, và những bữa tiệc mà họ không uống gì hết cả.

Đó là vào một buổi chơi bài xì phé họ tìm thấy mình sau một tuần Harry rời đi. Có hai chiếc bàn, và một tỷ lệ vừa xinh những người vợ trẻ đang hút thuốc và hò hét đặt cược, và trở nên liều lĩnh giống hệt các ông vào thời đó.

Roxanne từ bỏ cuộc chơi từ sớm và đi dạo; nàng đi loanh quanh trong buổi tiệc và tự tìm cho mình một thứ thức uống pha trộn giữa nước nho và bia mà làm cho đầu nàng đau nhức – và rồi lướt từ bàn này qua bàn khác, nhìn vào những đôi bàn tay giữ bài qua những bờ vai, dõi theo Jeffrey và thành ra vui vẻ một cách thiếu hứng khởi và toại nguyện. Jeffrey, với sự tập trung cao độ, nâng lên một tập các thẻ tiền đủ màu, và Roxanne thông qua những nếp nhăn hằn sâu nơi khóe mắt chàng nhận biết rằng chàng đang hưng phấn. Nàng thích được nhìn chàng tỏ ra hưng phấn đối với những điều nhỏ nhặt nhất.

Nàng lặng lẽ bước qua căn phòng và ngồi xuống bên tay ghế cạnh chàng.

Nàng ngồi đó trong năm phút, lắng nghe những lời bình luận sắc sảo ngắt quãng của những người đàn ông và tiếng huyên thuyên của những người phụ nữ, như một làn sương mỏng mảnh bay lên từ mặt bàn – và chắc chắn là chẳng thể chạm vào nhau. Rồi khá tự nhiên nàng đưa tay ra, định đặt nó lên bờ vai của Jeffrey – khi bàn tay vừa chạm tới, chàng đột ngột thốt lên lời càu nhàu cụt lủn, và, vung tay chàng ra sau một cách giận dữ, sượt qua khuỷu tay nàng.

Sự kinh ngạc bao trùm cả căn phòng. Roxanne lấy lại thăng bằng, bật rên nho nhỏ, và đứng dậy nhanh chóng. Đó là cơn sốc lớn nhất trong đời nàng. Điều này, đến từ Jeffrey, với một trái tim tử tế, của lòng tận tâm – đây chẳng qua chỉ là một cử chỉ thô bạo đầy bản năng.

Sự ngỡ ngàng trở thành sụ im lặng nặng nề. Mấy chục đôi mắt hướng vào Jeffrey, người như thể mới vừa trông thấy Roxanne. Một sự biểu lộ của bối rối vương trên gương mặt chàng.

“Tại sao – Roxanne —-” chàng ngập ngừng.

Trong hàng loạt tâm tưởng hiện ra một sự nghi ngờ chóng vánh, những lời bàn tán về vụ bê bối. Liệu có thể rằng đó là những gì ẩn sau những biểu hiện yêu đương của đôi vợ chồng trẻ, ẩn chứa trong những lời lẽ đó là một vài sự tò mò đầy ác cảm? Nếu không thì tại sao một mồi lửa chớp nhoáng như thế lại có thể xuất hiện nơi thiên đàng đầy nắng ráo không mây?

“Jeffrey!” – giọng cầu khẩn của Roxanne – hoang mang và hoảng hốt, nàng biết đó chỉ là một lỗi lầm không chủ ý. Không có một ý nghĩ nào vụt qua đầu nàng để kết tội chàng hoặc phẫn nộ với nó. Tiếng nói của nàng run rẩy lời năn nỉ — “Hãy nói cho em nghe, Jeffrey,” nó vang lên, “hãy nói cho Roxanne, Roxanne của anh.”

“Tại sao, Roxanne –” Jeffrey lặp lại. Sự hoang mang đã chuyển thành đau đớn. Chàng ắt hẳn cũng giật mình giống như nàng. “Anh không định làm thế,” chàng tiếp tục; “em làm anh giật mình. Em – Anh cảm thấy như thể có ai đó đang tấn công mình. Anh – thế nào – tại sao, thật là ngu ngốc!”

“Jeffrey!” Một lần nữa tiếng nói vang lên như một lời cầu nguyện, mùi nhang được dâng lên nơi Đức Chúa trời cao thượng qua bóng tối mới mẻ và không dò thấy được này.

Các vị khách đứng dậy, nói lời tạm biệt, ngập ngừng, xin thứ lỗi, giải thích. Không có nỗ lực cho việc xóa bỏ chuyện này một cách dễ dàng. Như thể hành động ấy sẽ là một sự báng bổ vô lối đối với các thánh thần. Jeffrey cảm thấy không khỏe, họ nói. Chàng bỗng trở nên lo lắng. Sâu trong tâm trí họ là nỗi hoang mang không tài nào lý giải của cơn bùng phát đó – điều gì đó thật lạ lùng xuất hiện giữa hai người trong một khoảnh khắc — cơn giận dữ bùng nổ trong chàng và nỗi hoảng hốt trong nàng – và giờ đây đối với cả hai là sự đau khổ, nhất thời, không nghi ngờ gì, nhưng được kết nối lại trong một lần, một lần, khi thời gian vẫn còn đó. Liệu có phải đó là dòng nước lũ xô đẩy dưới chân họ – sự phản chiếu chói lòa của một vực thẳm chưa từng được biết đến?

Trong chiếc xe hơi của mình dưới vầng trăng tròn vành vạnh chàng nói năng đứt quãng. Đó chỉ là – không sao hiểu nổi đối với chàng, chàng nói. Chàng đang tập trung vào việc chơi ván bài xì phé ấy – đầy chăm chú – và sự chạm nhẹ vào vai chàng cứ như thể là một ý định tấn công. Một cuộc tấn công! Chàng níu lấy từ đó, vung nó ra như một tấm khiên chắn. Chàng đã căm ghét thứ chạm vào chàng. Với sự tác động của bàn tay chàng giờ đã tiêu tan, đó – sự hốt hoảng. Là tất cả những gì chàng biết.

Lệ đong đầy mắt họ và họ thì thầm lời yêu trong sự bao la của bóng đêm trên con phố thanh bình của Marlowe. Sau đó, khi đi ngủ, họ đều khá bình tâm trở lại. Jeffrey phải nghỉ ngơi một tuần khỏi công việc – thật đơn giản để quanh quẩn trong nhà, và ngủ, và những cuộc đi dạo dài cho tới khi cơn lo lắng rời bỏ chàng. Khi họ quyết định sự an toàn đã trở lại với Roxanne. Chiếc gối kê dưới đầu thành ra mềm mại và thân thiện; chiếc giường mà họ vẫn hằng quen thuộc bỗng trở nên rộng rãi, và trắng tinh khôi, và cứng cáp dưới dòng sông trăng lộng lẫy tuôn trào vào khung cửa sổ.

Năm ngày sau đó, trong cái mát mẻ đầu tiên của một buổi chiều muộn, Jeffrey chọn lấy một cái ghế gỗ sồi và ném thẳng nó ra ngoài khung cửa sổ. Rồi chàng nằm vật xuống chiếc tràng kỷ như một đứa trẻ, thút thít đến thảm thương và cầu mong được chết đi ngay lúc ấy. Một cục máu cỡ hòn bi đã làm tổn thương não bộ của chàng.

//

Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: