INTO THE WILD

LỜi TỰA

Vào tháng Tư năm 1992, một chàng trai trẻ xuất thân từ một gia đình giàu có bên bờ Đông bắt xe tới Alaska và đi một mình vào vùng hoang dã theo hướng bắc của ngọn núi McKingley. Bốn tháng sau đó, xác của cậu được tìm thấy bởi một nhóm thợ săn hươu.

Không lâu sau khi phát hiện ra cái xác, tôi được tổng biên tập tạp chí Outside phân công điều tra về cái chết bí hiểm của chàng trai trẻ. Kết quả điều tra cho biết tên của cậu là Christopher Johnson McCandless. Tôi cũng tìm hiểu được, cậu sinh trưởng trong một gia đình giàu có ở ngoại ô Washington, D.C, nơi cậu luôn hoàn thành việc học một cách xuất sắc và cũng là một vận động viên cừ.

Ngay sau khi tốt nghiệp hạng xuất sắc trường đại học Emory University vào mùa hè 1990, McCandless đột nhiên biến mất. Cậu đổi tên, quyên toàn bộ số tiền trị giá hai tư nghìn dollar trong tài khoản tiết kiệm cho một tổ chức từ thiện, từ bỏ xe và hầu hết các tài sản cá nhân khác, cũng như đốt hết số tiền mặt còn lại trong ví. Và rồi cậu tạo dựng một cuộc đời mới, vượt qua biên giới của dân cư trong xã hội chúng ta, đi lang thang vào vùng Bắc Mỹ nhằm tìm kiếm những trải nghiệm đầy khó khăn và nghiệt ngã. Gia đình không có bất kỳ một khái niệm gì về việc cậu đã ở đâu hay những gì đã xảy ra với cậu cho tới khi các di vật được gửi trả về từ Alaska.

Trong một thời hạn ngắn, tôi đã viết một bài báo dài chín nghìn từ, được đăng tải trên tạp chí phát hành số tháng Một năm 1993, nhưng những ám ảnh trong tôi về McCandless vẫn tiếp tục tồn tại rất lâu sau đó khi bài báo trên Outside được tiếp nối bằng những trích đoạn trong nhật ký đi đường của cậu. Tôi bị ám ảnh bởi cơn đói đã dẫn cậu tới cái chết và những sự kiện đồng điệu trong cuộc đời của cậu và của tôi. Không thể xóa nổi cái tên McCandless ra khỏi tâm trí mình, tôi đã bỏ hơn một năm để lần theo lộ trình phức tạp đã dẫn tới cái chết của cậu ở khu rừng taiga[1] Alaska, lùng theo những chứng cứ chi tết về cậu [như một con chim ưng] bằng niềm ham thích cùng với nỗi ám ảnh. Trong nỗ lực tìm hiểu McCandless, tôi không tránh khỏi việc đề cập tới những chủ đề khác nữa: mối liên hệ chặt chẽ với thiên nhiên có trong tâm trí của mỗi người dân Mỹ; niềm đam mê được thử thách trước những hành động mạo hiểm nơi những người trẻ tuổi quyết đoán; mối quan hệ phức tạp, nhiều trách nhiệm giữa cha và con trai. Kết quả của một quá trình nghiên cứu phức tạp là cuốn sách đang nằm trên tay các bạn lúc này.

Tôi không định trở thành một chuyên gia viết tiểu sử. Câu chuyện lạ kỳ của McCandless ghi dấu một thông điệp riêng tư mà nó diễn tả một cách khách quan về tấn thảm kịch dường như không tưởng. Trong hầu hết các cuốn sách, tôi đã cố gắng – và hầu như đều thành công, tôi cho là như vậy, tối thiểu hoá sự hiện diện của bản thân tôi. Nhưng tôi cũng xin khuyến cáo các độc giả rằng: tôi gián đoạn câu truyện của McCandless bằng những tình tiết tự thuật về thời niên thiếu của chính mình. Tôi làm vậy với một hi vọng rằng những trải nghiệm của bản thân sẽ gián tiếp làm sáng tỏ một số uẩn khúc về Chris McCandless.

Cậu là một chàng trai trẻ tuyệt đối nghiêm túc và có nhược điểm là quá cố chấp trước những lý tưởng không thực sự phù hợp với cuộc sống hiện tại. Bị ám ảnh lâu dài bởi văn chương của Leo Tolstoy, McCandless luôn ngưỡng mộ việc đại văn hào này từ bỏ cuộc sống sung túc và nhiều đặc quyền của mình để đến với đời sống kham khổ. Tại trường đại học, McCandless bắt đầu theo đuổi chủ nghĩa khổ hạnh và có đạo đức của Leo Tolstoy mà ban đầu gây ra sửng sốt, và rồi mang tính cảnh báo đối những người xung quanh mình. Khi chàng trai tiến vào vùng hoang vu Alaska, cậu không hề lưu giữ một ảo tưởng nào rằng cậu đang bước vào vùng đất xứ thần tiên; nguy hiểm, khó khăn và sự từ bỏ tên tuổi như Tolstoy thật sự là những gì mà cậu đang tìm kiếm. Và đó là những gì mà cậu đã tìm thấy, với một cái giá rất đắt.

Trong mười sáu tuần gian nan, McCandless không chỉ giữ được mình sống sót. Thay vì thế, không phải vì một hay hai sai lầm ngớ ngẩn, cậu đã quyết định bước ra khỏi vùng hoang dã vào tháng 8, 1992 cũng quả quyết như khi cậu bước vào đó hồi tháng tư. Tuy nhiên, những sai lầm ngây thơ của cậu trở thành mang tính quyết định và không thể cứu vãn, cái tên của cậu đã trở thành đề tài nóng hổi trên mặt báo, và gia đình phức tạp của cậu chỉ còn biết ôm chặt những mảnh vỡ còn sót lại của một thứ tình thương mãnh liệt và đau đớn.

Có một con số đang kinh ngạc về những người chịu tác động bởi câu chuyện của Chris McCandless. Hàng tuần và tháng sau khi bài báo trên Outside được phát hành, tòa báo nhận được lượng thư phản hồi lớn chưa từng có. Sự phản hồi, như bất kỳ ai cũng có thể đoán biết được, phản ánh những quan điểm rất trái ngược nhau. Một số độc giả tỏ ra ngưỡng mộ sự dũng cảm và lý tưởng tốt đẹp của chàng trai; một số khác phản ánh rằng cậu là một tên ngốc vô tâm, gã thần kinh, kẻ cực đoan có kết cục tồi bởi tính ngạo mạng và sự ngu dốt – và với cả sự đặc biệt chú ý của giới truyền thông. Quan điểm của tôi sẽ sớm được bộc lộ, nhưng tôi xin dành lại cho độc giả quyền đưa ra nhận định của mình về McCandless.

Jon Krakauer

Seattle

Tháng Tư, 1995


Advertisements

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: