The Professional


Cast: Jean Réno, Natalie Portman, Gary Oldman, Danny Arelio, Peter Appel…

Written & directed by Luc Besson

Genre: Action/Adventure, Drama, Thriller and Crime/Gangster

Runtime: 110 munites

Bộ phim này thuộc vào “favorite” tag của tớ: một chút hành động, trí tuệ, triết lý và đặc biệt u ám. Câu chuyện xoay quanh hai nhân vật chính: tên sát thủ chuyên nghiệp Léon (Jean Réno) và cô bé hàng xóm Mathilda (Natalie Portman).

Câu chuyện (hay bộ phim) được mở đầu bằng cảnh tên sát thủ Léon tiến hành vụ dằn mặt một tay trùm nào đó. Cảnh này cho thấy rằng Léon là sát thủ chuyên nghiệp, thông minh, mạnh mẽ, “sát thủ số một trong khu vực”.

Có thể nói Luc Besson là một con người vô cùng tài năng, vì ông không những vừa viết kịch bản, vừa đạo diễn mà ông làm người xem cảm phục bởi sự tinh tế của mình trong từng chi tiết.

Chẳng hạn như là ở Léon – một sát thủ. Bạn tưởng tượng điều gì về một sát thủ? Theo những quy chuẩn thông thường thì một sát thủ thường là một kẻ lạnh lùng, độc ác, khôn ngoan, quỷ quyệt, ngạo mạn và ăn mặc tươm tất. Nhưng Léon lại là một sát thủ có vẻ tương đối chân chất – thích uống sữa tươi, yêu cây xanh, áo quần xuềnh xoàng, vụng về trong giao tiếp, lựa chọn một phong cách sống như một kẻ nghèo khổ mặc dù một cái đầu có giá tới $5000, và không bao giờ ngủ trên giường vì “bao giờ cũng phải mở 1 mắt”. Tay sát thủ mà theo những kẻ khác nhận xét “Hắn rất nhanh. Rất mạnh. Không biết hắn hiện ra từ đâu…” có vẻ như là “Chú đã già rồi. Nhưng chú chưa trưởng thành

Trong khi cô bé Mathilda 12 tuổi hay mặc quần short lại thuộc bài Like a Virgin của Madonna và Happy birthday to President do Maryl Moore hát, hút thuốc, ăn nói như người lớn và rất ý thức được về giá trị của bản thân. Ở Mathilda chỉ có duy nhất một điều giúp người ta nhận biết rằng đấy vẫn còn là đứa trẻ (ngoại trừ vóc dáng) là sở thích xem phim hoạt hình (thực ra nhiều người lớn vẫn thích xem phim hoạt hình đấy chứ!).

Hai con người này ở trong một khu chung cư tồi tàn của New York, nơi mà chắc chắn có nhiều phần tử xấu hơn là người tốt – cứ nhìn vào Léon và bố của Mathilda là biết. Gia đinh Mathilda là một gia đình mà không một đứa trẻ nào muốn rơi vào đó: ông bố là một kẻ buôn ma tuý, bà mẹ chắc cũng chẳng làm nghề gì đàng hoàng; lúc nào trong gia đình cũng là tiếng ông bố chửi bới và đánh đập và từ người lớn đến trẻ con đều ăn nói một cách vô cùng thiếu văn hoá (có nghĩa là hay chửi thề). “Lợn đôi khi tử tế hơn một số người”, Léon từng nói với Mathilda sau cái chết của gia đình cô bé.

Léon và Mathilda sẽ mãi mãi chỉ là hàng xóm của nhau với một số lời hỏi thăm khi gặp mặt ở cầu thang (nơi mà Mathilda thường trốn bố hút thuốc).Nhưng bố Mathilda làm mất/ cố tình giấu một ít ma tuý của tay cảnh sát biến chất Stansfield nên bị hắn “xử lý”. Đây là một tay cảnh sát kỳ cục, nếu không muốn nói là điên rồ. Sự điên rồ của hắn thể hiện ở niềm đam mê Beethoven, Mozart hay Brahms. Trước khi thanh toán gia đình Mathilda, hắn nói với tay trợ thủ Malky: “Tao thích những khoảnh khắc yên bình nhỏ bé trước cơn bão. Nó làm tao nhớ tới Beethoven. Mày có nghe thấy không? Nó giống như là khi mày áp tai vào mặt cỏ và mày có thể nghe thấy sự sinh trưởng và mày nghe thấy lũ côn trùng. Này, mày có thích Beethoven không?

Nhân vật Mathilda chỉ may mắn thoát chết vì chạy xuống dưới phố mua thực phẩm cho gia đình và 2 bịch sữa cho Léon vì cảm kích trước hành vi tử tế cho Mathilda mượn khăn mùi xoa lau máu mũi. Cô bé đi về nhà; thấy bọn sát thủ đứng trước cửa nhà mình; một cô bé xinh xắn, khôn ngoan, thông minh và chắc chắn là tinh quái như Mathilda hiểu ra ngay lập tức chuyện gì đang diễn ra. Thay vì khóc lóc hay kêu gào khi thấy gia đình bị giết hại để bị chết cùng họ thì cô lại gõ cửa nhà Léon.

Léon: Chú rất tiếc về chuyện của bố cháu.

Mathilda: Nếu bọn chúng không làm thế thì 1 ngày nào đó cháu sẽ tự làm lấy.

Léon: Mẹ cháu, bà ấy

Mathilda: Bà ấy không phải là mẹ cháu.

Chị cháu luôn muốn giảm cân. Nhưng chị ấy chưa bao giờ đẹp lên được cả. Chị ấy không phải là chị ruột cháu. Chỉ là chị cùng cha khác mẹ thôi. Mà cũng chẳng bằng được như thế.

Chỉ vì nhóm Stansfield đã giết cậu em trai 4 tuổi đáng yêu của Mathilda mà cô bé mới nung nấu quyết tâm trả thù cho bằng được. Mathilda đòi Léon phải dạy cô trở thành một sát thủ giống ông vì ông phải có trách nhiệm khi đã mở cửa cứu Mathilda, do đó ông phải có trách nhiệm với cuộc đời cô bé.

Léon: Trả thù không tốt lành gì đâu. T�
�t hơn là nên quên đi.

Mathilda: Quên à? Sau khi nhìn thấy hình vẽ xác em cháu trên sàn nhà, chú muốn cháu quên đi à? Cháu muốn giết bọn chó đó, và cháu sẽ lấy đầu chúng nó.

Sau nhiều lần thuyết phục, đấu tranh và bị cự tuyệt, Mathilda đã giành được chiến thắng: Léon bắt buộc phải dạy cô bé trở thành sát thủ. Khoá học trở thành sát thủ chyên nghiệp được bắt đầu từ cách học lau và tháo, lắp súng. Rồi tiến tới tập bắn thử bằng đạn sơn với quy tắc bất di bất dịch “Không phụ nữ, không trẻ em. Đó là luật!” và những kiến thức bổ ích kiểu như: “Đừng bao giờ mặc áo sáng màu hơn sàn nhà vì như thế sẽ bị lộ”; “Đừng bắn vào mặt, vì như thế khách hàng khó biết là cháu có xử lý đúng đối tượng hay không”; hay “Bình tĩnh… Đừng rời mắt khỏi mục tiêu… Thở thật nhẹ nhàng… Quan sát sự chuyển động của hắn… Tưởng tượng rằng cháu đang di chuyển cùng hắn… Có gắng cảm nhận sự chuyển động kế tiếp… Hít thật sâu vào… Nín thở… Bắn đi!” Và cô bé tiến bộ tới mức trở thành trợ thủ của Léon trong các phi vụ làm ăn.

263862052_ac62d050dc

Khi mà Mathilda càng tiến bộ thì tình cảm giữa hai người càng phát triển. Mỗi lần đi thực hiện một phi vụ, Léon cảm thấy khó khăn hơn và bắt đầu lo sợ cho tương lai của mình. Khi mà Mathilda dạy cho Léon cách sống như một con người bình thường “được ngủ trên giường, có một mái nhà, cảm thấy hạnh phúc” thì cũng là lúc Léon bị chi phối bởi tình cảm, và những chuyện không hay xảy đến.

Xuyên suốt cả bộ phim là hình ảnh cô bé Mathilda với chiếc quần short ngắn; tay sát thủ chuyên nghiệp Léon với kính râm, áo măng-tô, quần dài ngắn cũn cỡn, thích sữa và có bạn thân nhất là một cái cây cảnh vì “luôn hạnh phúc. Và không bao giờ đặt câu hỏi. Giống như chú” đi lại như một con thoi giữa các đường phố New York. Bên những góc phố bình yên và đầy nắng ở New York vẫn có những nơi tăm tối, chết chóc và đau thương. Nhưng ở những nơi tăm tối vẫn có những “ngày tốt đẹp hơn”.

Advertisements
Comments
8 Responses to “The Professional”
  1. N2Say says:

    Phim hnh động hi m em, bắn giết căng thẳng nhưng vẫn hm hỉnh tnh cảm.

    Tay cảnh st biến chất ấy rất th vị, nhất l mỗi lần hắn ph thuốc.

  2. lina says:

    hey, di thue hay mua dia day, neu mua thi cho chi muon voi , alo 😀

  3. wild^)^child says:

    Cuối phim l hnh ảnh ci cy cảnh đc trồng nơi sn trg nhỉ 😀
    Chuẩn bị bc ra khỏi to nh, đến chỗ hẹn với con b rồi m..cn bị..pằng..tiếc ngẩn tiếc ngơ 😀

  4. Axon says:

    Lina xem xonng cho tao mượn nh. Intro hay qu!

  5. Polly says:

    @N2Say: m tại sao mỗi khi uống 1 vin thuốc xong, xương của Stansfield lại ku răng rắc được nhỉ?

    @lina: c đĩa. nhưng muh em mua đĩa ở HBT, bọn đấy n đểu lắm , bn đĩa ứ c phụ đề tiếng Việt T_T

    @X: ấy xem phim ny rồi . chn thế 😀

    @Axon: chị nhớ nhắc chị lina cho mượn nh ^^

  6. N2Say says:

    N tự vặn xương cốt thi m. Anh cũng thch nhại lại mỗi lc hắn ph.

    DVD phụ đề tiếng Anh thường l DVD Tu, hng tốt đ em.

  7. Nobitao says:

    Tớ xem phim ny rồi hay phết…chỉ tội kết thc hơi bn bn…leo ko chết th sẽ ha hơn để lại con b đ 1mnh

  8. Polly says:

    kết thc hơi buồn nhưng theo tớ l hợp l ấy ạ 😀

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s

%d bloggers like this: